Tối qua, tầm 9h30 mình nhận được tin nhắn của một bạn lạ. Bạn nói bạn đang có vấn đề về trầm cảm. Bạn không biết bắt đầu kể như thế nào, có lẽ lượng thông tin trong vòng 2 năm quá nhiều để có thể diễn đạt trong vài ba tin nhắn. Thật sự, lúc này cũng đã khuya nhưng mình cảm giác bạn này bế tắc lắm! Nên hướng dẫn bạn cách trả lời một số thông tin ngắn gọn, để mình nắm tình hình.
Bạn muốn mình làm ca cá nhân điều trị cho bạn, nhưng hiện tại mình đang nghỉ phép để tập trung viết lách và lo gia đình. Qua quá trình trò chuyện mình có ngó sang bạn, thì phát hiện năng lượng bạn này bị tắt qúa nặng, nhất là phần đỉnh đầu gần như đóng. Bên trong đầu bạn cảm giác có 1 năng lượng khác, đang kêu gào thoát ra ngoài. Nói dễ hình dung bạn như con búp bê Nga, con này lồng vào con kia. Khác là ở đây chỉ có 2 lớp. Mình chia sẻ với bạn điều mình cảm nhận được thì bạn bạn bảo thường nhức đầu. Có lần bạn ngồi thiền thấy hình ảnh trên não bạn như một đám rối, và có 1 người tí hon ngồi bên trong co ro, sợ hãi, yếu ớt……Hiện tại mình đang chia sẻ với bạn, có thể sẽ tiến hành đặt tay từ xa trước. Sau đó, bạn sẽ đăng ký học để chữa sâu hơn.
Mình ko phải bác sĩ tâm lý, không phân tích chuyên sâu về vấn đề này. Mình chỉ nhìn bằng dạng năng lượng. Những kinh nghiệm của mình chỉ đúc kết qua chính bản thân. Chuyện của bạn làm mình nhớ đến rất nhiều chuyện trầm cảm trước đây mình đã trải qua và chứng kiến.
Trầm cảm sau khi sinh: Một ngày nào đó, bạn nghe câu chuyện về người mẹ sau khi sinh tử tử hay ôm cả con đi theo. Hay một người mẹ làm hại chính con mình. Đừng phê phán hay trách họ. Họ chỉ là nạn nhân của chính mình, họ không còn kiểm soát được mọi thứ nữa.
Bản thân mình đã từng bị trầm cảm, sau khi sinh bé đầu tiên. Lúc ấy, còn quá trẻ không có kinh nghiệm, chưa trang bị kiến thức cần thiết để làm mẹ. Rồi vì nhà mẹ đẻ xa quá, mình ở nhà mẹ chồng nuôi. Mà bà thì bận buôn bán, tối về còn lo cho gia đình lớn. Hầu như mình chỉ ở cữ 1 mình trong phòng. Bạn biết cách nuôi bà đẻ của ông bà mình rất kỹ, mẹ mình nuôi y chang thế - cảm ơn mẹ chăm sóc mình giai đoạn này.
Trong căn phòng nhỏ với nhiệt độ trời tháng 4 oi bức, cộng thêm lò than đặt bên dưới gầm giường. Người thì mồ hôi lúc nào cũng nhớp nháp nhưng không được tắm. Một mẹ một con cứ xoay quần bên nhau như thế. Sau 2 tuần từ lúc sinh, mình cảm giác trong lòng có nỗi buồn gì đó rất sâu thẳm, không diễn tả được. Mình ko rõ là buồn cái gì, chỉ là cảm giác nó ngột ngạt quá, chán quá, trên đời này không còn niềm vui gì hết.
Rồi mình nghe tiếng bé khóc. Bạn biết mình làm gì lúc đó ko? Mình chả làm gì hết. Mình chỉ ngồi nhìn thôi. Rồi mình nghĩ: “1 sinh vật nhỏ bé thế này, mà âm thanh nó phát ra kinh khủng thế! “ Tần số của nó cảm giác như muốn thủng vỏ não. Mình muốn nó nín khóc nhưng mình không dám lại gần, vì tận đâu trong sâu thẳm mình cất lên tiếng nói là hãy ngồi yên đó. Nếu lại gần nó mình sẽ làm cái gì đó kinh khủng lắm. Thế cho nên mình cứ ngồi, mình cũng không có ý định cho bú hay gì đó. Bé mệt do khóc quá nên ngủ. Rồi mình cũng ngủ theo, vì tối bé khóc đêm, mình phải thức trông cho chồng ngủ sáng còn đi làm.
Thời gian đó mình mơ rất nhiều giấc mơ. Đa phần là người âm, có lạ có quen. Nhưng chung quy một điều là mình thấy họ rủ mình đi, cảm giác lúc đó hạnh phúc lắm, vui lắm. Không còn mệt mỏi, áp lực ở hiện tại, nhưng mình không đi. Mình chợt nhớ mình đi rồi ai trông con. Xong mình tỉnh dậy.
Nói sao nhỉ, nó có giai đoạn: Lúc bình thường, lúc nó sẽ lên cơn đó. Khi lên cơn, mình nghĩ mình sẽ tự tử như thế nào: nhảy lầu, hay dùng dao..Nó kiểu cứ chợt lóe lên như thế. Rồi 1 ngày mình đang ẳm con cho bú, thấy bé nhìn mình cười. Tự nhiên lúc này mình thấy kết nối với con. Kiểu như lúc sinh tới giờ mình chăm con vì nghĩa vụ là chính, nhưng lúc này mình thấy thương con quá. Mình biết mình có vấn đề, mình nên nhờ người giúp. Mình chọn cách tâm sự với bất cứ ai mà vào thăm, cứ nói chuyện không đầu không đuôi như thế, nhưng sau đó nó như kiểu được xả. Từ từ mình thoát ra khỏi trạng thái bế tắc đó.
Hãy cố gắng lắng nghe, chia sẻ, gửi yêu thương đến người thân mình.
Người thân mình cũng bị, nhưng vài ngày phát hiện ra, tâm sự với mình và mình dẫn đi timeline tìm hiểu nguyên nhân. Khi xem xong kiểu nó được xả ra bớt, sau đó đỡ dần và hết. Rút kinh nghiệm bản thân, lúc người thân mình sinh, mình hay tới lui thăm hỏi. Bị nhốt trong phòng với đứa nhỏ, cũng ức chế lắm các bạn ạ!
Đối với những người trầm cảm, khi họ nói với bạn là : "Mình đang không ổn. Mình muốn tự tử". Bạn phải hiểu câu đó có nghĩa là : “ Mình đang không ổn. Nhưng mình không muốn tự tử, bạn hãy giúp mình”. Đến giai đoạn mà họ nói như thế với bạn, nghĩa là trước đó họ đã có thời gian bế tắt. Khi họ chọn chia sẻ đó là lời kêu cứu.
Bạn nên làm gì lúc đó để giúp đỡ họ? Không làm gì khác, chỉ đơn giản lắng nghe họ, chấp nhận hết những việc họ đang nói. Bạn tuyệt đối đừng phân tích đúng sai. Ôi, những cái họ nói với bạn ấy, họ biết rõ hơn bạn. Đừng bảo họ vui lên đi! Chèn ơi, bạn đang buồn mà sao bắt bạn vui lên được. Và nguy hiểm nhất là đừng phủ định họ. Đừng bảo chuyện họ đòi tự tử là mè nheo, kiếm chuyện, rảnh rỗi hay gì…Đang có cuộc sống vạn người mê mà đòi chết, thiệt không hiểu?
Ơ, họ cũng không hiểu tại sao họ bị rơi vào trạng thái đó đâu. Đừng nghĩ do cuộc sống bế tắc thì mới trầm cảm. Những người mình biết, kể cả mình lúc đó đa phần đều có cuộc sống gia đình hạnh phúc, chồng yêu, con ngoan, kinh tế ổn định, công việc thuận lợi….Chỉ đơn giản là bạn rơi vào trạng thái: không mục đích sống, không niềm vui…và nghĩ tới chuyện tự tử vậy thôi! Và cảm xúc này, lúc lên lúc xuống trong 1 ngày. Nếu nặng hơn thì cảm giác này không lên nổi, càng lúc càng xuống hơn thì toi.
Hãy kết nối với gia đình, những người thân yêu. Một ngày nào đó nếu có người tới tâm sự với bạn như thế, hãy lặng im lắng nghe, chia sẻ, nói họ biết là bạn yêu họ. Cảm giác không ổn nữa hãy đưa họ điều trị. Đừng vì cuộc sống quá bận rộn, mà phớt lờ ai đó. Thời gian không quay trở lại….
Mình đã từng thiền về xem những con ma tự tử của mình. Xem xong, dù nản đến thế nào trong cuộc sống hiện tại, mình cũng ko còn dám nghĩ đến chuyện tự tử nữa. Vì đa phần chúng ko biết chúng chết. Chúng ở mãi trạng thái đó xuyên không gian và thời gian. Chúng không siêu thoát – vì có biết mình chết đâu- và nếu chết trong tâm trạng bế tắc cùng cực thế nào, thì nó vẫn giữ nguyên tâm trạng đó xuyên đời. Bạn bị như thế vài ngày, vài tháng thậm chí vài năm bạn ko chịu nổi. Thử nghĩ cảm giác ấy kéo dài cả trăm năm, nghìn năm...Kinh dị lắm luôn !
Chưa có bình luận nào.