Khi bạn có kiến thức, hiểu biết, uy tín…bạn vẫn cần sự trải nghiệm để trở thành lãnh đạo giỏi.
Nó tự tin về bản thân rất nhiều và cho phép mình thụ hưởng những thứ các con khác cống hiến. Phần lớn thời gian Nó ở đó - trong căn phòng Cây để tu luyện. Nó ngồi nhận năng lượng trời đất và trao đổi, học hỏi với cái Cây. Nhưng 1 thời gian sau Nó nhận ra học như thế chưa đủ, muốn trở thành lãnh đạo được tôn trong thì phải học nhiều hơn nữa. Cái Cây bảo phải đi vào rừng tìm thần Núi . Đó là 1 tinh thần rất già , từng trải sẽ cho tư vấn chính xác hơn.
Nó đi rất lâu ghi nhận mọi thứ từ con nhỏ xíu như Cuốn Chiếu, đến con to lớn như Kingkong. Nó quan sát và trò chuyện để biết điểm mạnh và điểm yếu của từng loài. Thời gian sau, khi cảm thấy đủ. Nó quay về bảo cái Cây là đã hiểu cách vận hành rồi, đã hiểu làm sao để trở thành lãnh đạo giỏi. Từ đó Nó chạy khắp nơi giúp đỡ những con vât trong khu rừng . Nó truyền các con này niềm tin . Cho các con đó thấy dù mày có nhỏ bé như thế nào thì mày cũng ko vô dung. Ai cũng có điểm mạnh, sở trường riêng.
Khi bạn sống bằng lý trí, bạn sẽ thấy tình cảm chính là gông cùm cản trở sự thành công. Ngay khi ở đỉnh vinh quang bạn vẫn không muốn chi sẻ quyền lực cho bất cứ ai khác.
Sóc có rất nhiều con theo đuổi. Nó rất khéo léo. Nó biểu hiện như Nó yêu tất cả bọn chúng. Vì Nó không muốn mất tình yêu của ai hết . Nhưng mà Nó thật chẳng yêu ai cả. Vì mục đích của Nó chỉ cần lãnh đạo thôi.Nói đúng ra là trong quá trình trải nghiệm trước đó. Nó thấy rất nhiều con yêu nhau. Chẳng phải tình yêu Nó thấy là sự đau đớn, rắc rối, vật vã gì...Ngược lại là đằng khác, Nó thấy các con yêu đương quấn quít. Nhưng từ đó trong Nó hình thành suy nghĩ rất lạ đời : " Tại sao phải dành tình yêu cho 1 ng trong khi có thể nhận tình yêu từ nhiều ng khác.? Tại sao chấp nhận ở bên 1 người rồi mình và ng đó ở vị thế ngang hàng trong khi nếu họ yêu mình thì sẽ luôn có vị thế thấp hơn mình? Tại sao phải kết đôi rồi chia sẽ quyền lực cho 1 con khác trong khi nó phải bỏ ra rất nhiều thời gian , công sức học tập?" Càng suy nghĩ Nó càng thấy tình yêu ko đáng để trải nghiệm, nên bỏ qua.Và Nó đang ở vị thế lãnh đạo rất tốt, ai cũng thán phục con này vừa giỏi vừa đẹp.
Một ngày có con Chim ở bìa rừng bay đến báo là có 1 con lạ lắm bị sóng đánh dạt nằm ngoài bãi biển. Một con vật Chim chưa từng thấy trong khu rừng. Con Sóc nghe thích lắm vì sở thích khám phá kì lạ cuả Nó. Sóc ta di chuyển vội vàng ngay, tới nơi Nó thấy có con Rồng trắng muốt, rất đẹp. Nó biết con này vì có lần nghe Cây kể về loài Rồng rồi. Cón Sóc kêu gọi các con vật to kéo con Rồng này vào chỗ khô ráo, đắp lá thuốc cho nó tỉnh lại. Chẳng bao lâu con Rồng ngọ nguậy mở mắt , bay lên. Nó bảo nó là con Long Vương vì cãi nhau với bố nên bỏ đi 1 hồi kiệt sức dạt vào đây. Nó xin ở lại chơi 1 thời gian. Sóc ta vui mừng chấp nhận vì đâu dễ gì lúc nào cũng gặp 1 con Rồng.
Trò chơi tình ái vốn dĩ là một con dao hai lưỡi. Bạn khứa đứt tim họ một nhát thì tay bạn cũng đau đớn, rỉ máu.
Quá già cỗi để hiểu sự đời , nhìn 2 con vật này Cây đã thấy trước tương lai. Cây bảo Nó đang chơi trò chơi nguy hiểm. Sóc rất tự tin bảo Nó kiểm soát được mọi thứ. Giữa tụi nó chỉ là tình bạn. Một thời gian sau Long Vương xuất hiện gọi con Rồng về. Con Rồng xin bố ở lại chơi thêm một thời gian nữa sẽ trở lại thủy cung sau.
Đứng trước tình cảnh này, Sóc ko biết phải giải quyết thế nào, vì từ chối thẳng quá lại sợ Rồng giận bỏ đi ngay thì mất vị thế và đòi lại viên ngọc. Trong khi nó còn đang khao khát khám phá. Cây thấy thế bảo Nó: Một là Sóc nói thẳng ra rằng nó không yêu con Rồng. Hai là đằng nào Nó cũng chẳng yêu ai thì yêu con này luôn đi. Nhưng Nó chẳng muốn chọn cách nào cả, vì cách nào cũng thiệt hại.
Vừa bay tới ngọn núi chưa kịp lại gần bông hoa thì đã thấy 1 con Thuồng Luồng rất to xuất hiện chặng lối. Con Rồng bảo cho nó xin bông rồi nó sẽ rời đi. Con Thuồng Luồng nghe thế rất tức giận nhưng thấy con này vẻ ngơ ngơ kiểu ko biết gì. Nó nén cơn giận xuống gầm gừ bảo cho ngắm 1 lúc rồi khôn hồn đi đi. Nó đã ở đây bảo vệ bông hoa cả nghìn năm. Nó quý bông hoa này hơn tính mạng của nó nữa nên sẽ ko cho bất cứ ai. Con Rồng mặc kệ cứ lao vào ngắt bông hoa. Con Thuồng Luồng điên lắm bay tới cắn nó và trận chiến nổ ra.
Những gì bạn nghĩ người khác sẽ làm. Bạn không thể chắc chắn được điều đó. Càng nguy hiểm hơn khi bạn lấy sinh mạng làm trò cá cược.
Lúc này Long vương từ dưới biển trồi lên bế con Rồng trên tay, đưa xác nó đi và ko quên quay lại nói với Sóc : Ông sẽ ko trả thù. Ông hiểu việc con Sóc bắt con trai ông làm là muốn con trai ông tự thấy khó mà rút lui. Nhưng con Sóc ko biết là chính con Sóc đã đào hố tình cảm cho con trai ông lún quá sâu rồi.
-Việc ngươi kêu người khác làm thành công thì thế nào? Còn thất bại thì thế nào. ? Nếu làm mà thành công, Sóc có yêu rồng ko, còn thất bại thì dã xảy ra. Đưa ra quyết định mà thành công hay thất bại chẳng có nghĩa lý gì hết là người lãnh đạo tồi. Sao ko làm 1 việc đơn giản nhất là nói thẳng với con ta. Giải quyết việc đơn giản bằng việc hết sức phức tạp.
Ông bảo con Sóc là hãy về nhà và đừng sống bằng đầu nữa, tới lúc tập sống bằng tim. Ngàn lời muốn phân giải nhưng ko cách nào cất lên đc vì Nó hiều có nói gì bây giờ thì cũng chỉ là nguỵ biện. Long Vương quá hiểu biết. Nó trở lên bờ , leo lên căn phòng Cây buồn bã , suy nghĩ - So sánh thời gian được tôn sùng và thời gian đi với con Rồng thì đi với con Rồng hạnh phúc hơn. Mất sự tôn sùng và mất con Rồng thì mất con Rồng đau khổ hơn nhiều. Như vậy có phải gọi là tình yêu ko? Rốt cuộc thì chính Nó đã đánh mất đi cái quan trọng nhất của cuộc đời mình.
Nghịch lý là khi ta mất đi cái tưởng như bình thường. Cuối cùng mới phát hiện đó chính là thứ quan trọng nhất. Đau khổ hơn cả khi đó không phải là vật chất mà là tình cảm. Làm sao có thể lấy lại được?
Thấy Nó cứ ngồi ủ rũ ko ăn , ko uống, ko làm gì cả. Cái cây bảo đã tới lúc dừng việc này lại, đừng có ngồi phân tích mãi như thế. Hãy chôn vùi quá khứ. Hãy đứng lên chăm lo cho những con vật vẫn đi theo mình. Đó chẳng phải mục đích cuộc đời mà Nó đã lựa chọn trước giờ hay sao.
Cũng chả còn cách nào khác, Nó di chuyền lên trao đổi hết mọi việc vừa biết với Thuồng Luồng. Nhưng con đó ko tin, nó bảo trưng bằng chứng ra. Vì Thuồng Luồng biết việc trước đây Nó sai con Rồng trắng đến hái hoa. Lần này chắc lại dở trò gì nữa. Nó đuổi con Sóc đi. Con Sóc thấy ko còn cách nào thuyết phục nữa , buồn bã trở về cây cổ thu. Đúng là tự mình hại mình.
Đám đông tôn sùng bạn, si mê bạn khi bạn mang lại lợi ích cho chính họ. Mọi câu chữ bạn nói đều trở thành chân lý. Nhưng khi bạn không còn chút giá trị gì…..?
Cây cổ thụ bảo xuống hỏi Long Vương xem còn cách nào khác ko. Ông là 1 trong những ng thông thái chắc sẽ có cách. Mặc dù rất nhục nhã, Nó cũng đành ngậm hòn ngọc đi xuống thủy cung. Ông này nói ông biết cách nhưng nó có chịu đánh đổi ko: cứu công đồng nhưng ko cứu nó. Nó suy nghĩ ko chút do dự. Nó bảo đồng ý. Vì trước khi xuống đây Nó cũng dự tính trước được việc này. Dễ gì mà Long Vương bỏ qua cho nó chuyện lúc trước.
Nghe nó trả lời xong ông phát ra cả tràn cười. Ông bảo moi việc ngược lai đấy, chỉ có thể cứu được Nó vì nó có viên ngọc, sống được dưới nước khi thảm họa xảy ra . Còn cả cộng đồng sẽ chết. Nó bảo nếu thật sự thế thà chết cùng cộng đồng thì hơn. Nó đi lên và Nó bảo Long Vương cho người đi theo, đến khi Nó ra khỏi nước sẽ trả lại viên ngoc mãi mãi. Con rùa đi theo lấy ngọc về.
Nó về kể lại mọi chuyện nhưng cộng đồng chả ai tin. Lúc này nó cay đắng nhận ra 1 sự thật. Ngày trước họ ngưỡng mộ Nó vì nó mang lại lợi ích cho họ. Còn bây giờ nó trở nên vô dụng thì cả bọn quay lưng, rõ ràng thực tâm bọn họ chả coi nó ra gì. Nó suy sụp chui vào cái cây ở đó cho tới khi Maldek nổ. Nó chết !
Bài học đời này của Sóc là : Thấu hiểu, yêu thương bản thân mình.
Bài học này nghe đơn giản nhưng có mấy ai làm được? Chúng ta quá đặt tâm vào thế giới xung quanh, đặt tâm vào danh vọng, địa vị, ....những cái ta cho là mục đích tồn tại của cuộc đời. Thậm chí còn chọn hy sinh cả bản thân cho mục đích cao cả ấy. Đến cuối cùng, chỉ nhận được sự thật phũ phàng rằng từ đầu trò chơi này mình ko phải là người điều khiển như mình vẫn tưởng mà chính ta là nô lệ cho người khác. Ta bỏ qua cảm xúc bản thân, mong muốn, hạnh phúc thật sư của mình chỉ để lo cho ảo tưởng bên ngoài.
Chưa có bình luận nào.