-- Duyên phận giữa thú và thần tiên
Con cáo cái với bộ lông màu cam đỏ rực lửa,uyển chuyển chuyền từ cành này sang cành khác. Tâm trạng hơi bồn chồn,đôi mắt nhìn xuống dưới đất. Nó đang quan sát một người đàn ông. Người này với dáng vẻ cao, ốm, bộ râu trắng dài, trông rất già, chắc gần cả trăm tuổi nhưng vẫn rất nhanh nhẹn.
Ông mặc 1 bộ đồ màu trắng trông như đạo sĩ ngày xưa, quan sát thái độ người này hình như ông ta đã biết sự tồn tại của con cáo, mặc dù chẳng cần phải ngước nhìn lên.Cứ thế, điệu bộ ông khoai thai, nhẹ nhàng luyện võ,thỉnh thoảng lại nhoẻn miệng cười.
Chẳng hiểu sao, mỗi lần được gặp ông lão trong lòng con cáo bỗng thấy nhẹ nhàng, yêu đời hơn. Cho nên ngày nào cũng vậy, nó trốn trên cành cây cao, lẳng lặng nằm im quan sát. Có lúc lấy hết can đảm, nó ko leo nữa mà đứng dưới đất nhìn thẳng vào ông. Tất nhiên vẫn cách một khoảng khá xa,an toàn cho nó. Thỉnh thoảng, ông lão lại quăng cho nó ít trái cây rừng. Nó hớn hở nhận lấy, ăn ngấu nghiến giống như cả 2 đã thân nhau lâu lắm rồi! Kể cũng lạ, từ ngày gặp ông nó ko còn hứng thú với việc săn mồi, ăn thịt, giờ đây nó chỉ thích ăn trái câythôi.
Nhưng một ngày, ông lão rời đi, di chuyển liên tục, rất xa, leo lên tuốt trên núi cao.Nó hoang mang quá, làm thế nào đây: rốt cuộc nên đi theo hay ở lại?Nó cứ đứng ngây ra 1 lúc, cuối cùng quyết định chạy theo -“Không thể để mất người này được, người này thật sự quan trọng”- trong lòng nó tự nhiên nghĩ vậy. Rồi nó chạy mải miết sau lưng ông, trong khi ông lão đi như bay, chân không hề chạm đất. Cuối cùng, thì ông cũng dừng lại trên 1 mõm đá gần khe suối. Nơi đây thật sự là rất cao,xung quanh gió thổi lồng lộng. Không gian bình yên và tĩnh lặng. Ông tìm gốc cây gần đó, bắt đầu ngồi xuống kiết già và kể từ đó ko cử động nữa.
----Quá trình tu luyện từ cáo thành tiên ( Á thần ).
Chỗ mới này cách hang nó khá xa,nhưng ngày nào nó cũng leo lên chỉ để nằm đó nhìn ông, tới khi trời tối mịt mới trở về hang.Trong suốt thời gian này,hình như ông ko hề ăn uống bất cứ gì.Trông ông như 1 pho tượng sống- “nếu cứ kéo dài như vậy thật ko ổn tí nào.Phải chăm sóc cho người này” - nghĩ thế nó chạy đi hái trái cây ngậm vào mồm và nhanh thoăn thoắt leo lên, lấy hết can đảm tiến gần về phía ông. Nó thả trái cây trước mặt ông với vẻ mặt hớn hở và nằm xuống kế bên chờ đợi .
Nhưng ông lão vẫn ko cử động, cũng như ko hề có dấu hiệu nào chứng tỏ sẽ ăn. Ông chết rồi sao? Mặc dù hơi thở yếu ớt nhưng rõ ràng còn sống, mà kéo dài như vậy hoài sẽ chết thật! Nó buồn lắm,cuộn tròn nằm dưới chân ông, nhắm mắt lại và ko thiết đi về hang nữa.Ông chết thì nó sống với mục đích gì? Nó nằm im đó cũng ko muốn ăn uống nữa, ko về hang nữa. Nó sợ nó đi rồi các con khác sẽ lôi ông ăn thịt mất.
Cứ thế mấy ngày trôi qua, tới lúc nó nghĩ chắc nó chết thật rồi thì bỗng nghe tiếng ông lão vang trong đầu: " Muốn ở lại bên cạnh ta thì ngồi học cho đàng hoàng ". Giật hết cả mình, lông trên người nó dựng đứng lên. À,thì ra nó vẫn còn sống và ông lão cũng chưa chết.Chả hiểu ông đang làm gì,chắc ông đang luyện công giống mấy lần trước. Không sao ! Không chết là tốt rồi. Thế là nó bật dậy, di chuyển tới sát bên cạnh ông và ngồi xuống. Cảnh tượng lúc này nhìn như 1 bức họa, một ngườimột thú ngồi yên dưới gốc, xung quanh sơn thủy hữu tình. Họ cứ thế ko động đậy, mắt nhắm,cảm giác thời gian như ngừng trôi.
---Khi đủ duyên chia tay sẽ không còn vương vấn.
Rồi 1 lần nữa nó lại nghe tiếng ông lão vang lên trong đầu " Đủ rồi, đã đến lúc phải chia tay. Ngươi hãy đi con đường của ngươi. Nhưng làm gì cũng nhớ giữ tâm mình trong sáng như hiện tại ". Kết thúc câu nói, nó cảm giác ông di chuyển, mở mắt ra đã thấy ông bay khuất lên những tầng mây cao.Vậy là họ chia tay thật rồi! Nhưng lạ là lần này nó ko có cảm giác bi lụy lắm. Tâm trạng khá thoải mái, có lẽ duyên phận họ tới đây là đủ.Suy nghĩ của nó giờ đây cũng khác trước lắm. Mọi thứ đều có chiều sâu và rõ ràng hơn.
Nó ngồi yên đó 1 lúc, phóng tầm mắt quan sát khung cảnh xung quanh lúc này đã thay đổi nhiều quá. Cái cây nó ngồi bên dưới lúc trước chỉ cao quá đầu ông lão, nay trông to cao như cây đại thụ, ngước mắt nhìn mãi không thấy ngọn cây đâu. Nó rùng mình đứng dậy, dũi 4 chân cử động lại, xù bộ lông mượt mà rực lửa. Lúc này, nó chưa nhìn được nó khác thế nào: chỉ có cảm giác cao lớn hơn, nhẹ nhàng hơn trước. Mà việc này nó cũng không để tâm lắm. Nó bần thần suy nghĩ cả tiếng xem làm gì tiếp theo,mất một lúc sau mới quyết định xuống núi về lại hang. Lạ thay, lúc này khi di chuyển nó thấy người nó nhẹ như bay,chỉ thoáng 1 chút nó đã tới trước cửa hang rồi.Mà nói cho đúng thì hình như nó cũng chả di chuyển là mấy. Trong đầu vừa nghĩ sẽ về hang thì bất chợt thấy hang trước mắt. Cái hang quen thuộc nay cũng khác, nhìn cây cối xung quanh rậm rạp hơnlần cuối nó rời đi rất nhiều.
--- Năng lượng học được tốt nhất nên nhân rộng mới đem lại lợi ích cho tập thể.
Cảm giác có sự xuất hiện của con vật khác, mấy con cáo trong hang ùa ra xù lông, gầm gừ. Đàn này có tổng cộng 6 con nhưng ko con nào nó biết. Rõ ràng đây là hang nó cơ mà,trong khi nó đang ngơ ngác thì các con cáo khác vừa trông thấy nó đã sợ hãi,cúi đầu xuống nép vào nhau. Phải mất một lúc sau nó mới nhận ra cha mẹ, anh em nó chết từ lâu rồi. Những con cáo này là cháu chắt của nó.Chứng tỏ cả trăm năm đã trôi qua thật sao?Nó ko tin vào những gì mình vừa nhận được, rõ ràng nó chỉ ngồi đó 1 khoảng thời gian ngắn thôi.Sao nó có thể tồn tại cả trăm năm ko ăn uống được! Nó chạy nhanh tới khe suối nhìn xuống dòng nước, nó thấy 1 con cáo với bộ lông rực lửa, thân hình khổng lồ, to gấp 10 lần so với con cáo bình thường. Con này đang dưới nước nhìn ngược lên. Thì ra hình dáng nó đã thay đổi thế này rồi ư? Đó là lý do các con cáo khác vừa nhìn đã sợ hãi!
Suy nghĩ lại khoảng thời gian vừa qua, những gì ông lão mang đến cho nó thật quá kinh ngạc. Điều nó đạt được nên nhân rộng ra cho bầy đàn, sẽ giúp chúng mạnh hơn tất cả loài khác,giúp chúng tồn tại lâu hơn. Nghĩ vậy nó quyết định mang 6 con cáo trong bầy lên chổ cũ tu luyện.Thế là 7 con cáo cứ ngồi yên trên mõm núi, ko ăn uống,ko cử động. Năng lượng từ chúng lan tỏa cả 1 vùng đồi núi. Rồi các con cáo khác trong rừng từ tò mò dẫn tới thích thú, bắt đầu ngồi tham gia cùng. Ko bao lâu đã lên tới cả trăm con. Từ đó,các con thú khác trong rừng cũng tránh ko di chuyển qua ngọn núi có lũ cáo. Vì năng lượng tụi này phát ra rất mạnh.
---Trải nghiệm đầu tiên về lòng tham của loài người.
Một thời gian sau,con cáo lửa nhận được thông điệp đã tới lúc nó phải học hỏi nhiều hơn. Nên nó quyết định xuống núi trải nghiệm. Nó đi với 2 con thân cận trong bầy,những con còn lại tiếp tục ngồi tuluyện.Xuống tới chân núi, cáo thấy con người đang vào rừng đốn củi. Nó quyết định sẽ biến thành con người để dễ trà trộn hơn. Vừa suy nghĩ xong là cáo thấy nó đứng trên 2 chân, gương mặt nhìn giống mấy người đốn củi khi nãy. Hai con cáo kia cũng làm tương tự. Cả bọn nhìn hình dáng lạ hoắc của nhau mà cười rũ rượi,việc giả dạng này càng lúc càng phấn khích.
Di chuyển sâu xuống chân núi thì con người càng lúc càng đông hơn,quang cảnh tấp nập hơn nhưng sao nhìn họ ko cảm thấy hạnh phúc tí nào.Họ có vẻ bận rộn, mệt mỏi, đầy lo toan. Sau 1 thời gian đi khám phá, nó quyết định dừng lại, cùng với 2 con cáo đi cùng dựng 1 căn nhà. Thật ra chúng chỉ cần vẩy tay làm phép chứ cũng chả bỏ công xây dựng gì mấy. Hàng ngày, chúng lên rừng hái thuốc chữa trị cho những người nghèo bị bệnh. Cáo ko lấy tiền vì cũng ko biết dùng tiền để làm gì.Lúc này trong lòng nó trong sáng vô lợi,chỉ muốn những con người này bớt đau khổ hơn.
Tiếng lành đồn xa, càng ngày càng có nhiều người tới chữa trị, cáo phải làm liên tục từ tinh mơ tới tối mịt mà vẫn ko hết bệnh nhân.
Nhưng đời thì ko phải lúc nào cũng êm đềm như mình muốn. Trong thành,có ông quan huyện tham lam, dạo gần đây nghe dân chúng nhốn nháo kháo nhau về việc có thần y xuất hiện. Dân khắp nơi đổ về thành rất nhiều để điều trị. Hắn cho người đi tìm hiểu,rồi mưu tính kiếm lợi vì hắn suy nghĩ những thần y này chắc chắn có rất nhiều của cải thì mới có thể chữa bệnh ko công cho nhiều người như vậy. Hoặc bệnh nhân cũng có thể đã trả tiền rất hậu hĩ nhưng bọn chúng giấu diếm, nên hắn quyết định cho quân lính bắt về tra khảo, kiểu gì cũng phải có vài ba ngân lượng.
----Giá trị của vật chất rốt cuộc chỉ có con người mới hiểu.
Phần về con cáo tự nhiên bị 1 đám nha sai lôi về phủ, bị tra khảorồi kêu nó đưa ngân lượng cho quan thì mới thả về . Lời họ nói nó nghe ko hiểu gì cả,những thứ họ đòi nó ko có.Nó đã nói bao nhiêu lần là nó ko có,cô gắng giải thích rất nhiều nhưng dường như họ ko muốn hiểu. Nó cũng ko thể biến ra ngần ấy thứ trước mặt bọn họ.Sau 1 lúc tra khảo,họ tống nó vào ngục,ko quên dặn với theo là nếu ko ngoan ngoãn đưa tiền thì họ sẽ nhốt bọn nó mọt gông trong tù.Thật là khủng khiếp,lúc đầu nó chỉ thấy con ng thật đáng thương, nhưng giờ phát hiện ra con người lại thêm phần đáng sợ. Suy nghĩ, tình cảm... của loài người quá phức tạp.
Thế là nhân lúc buổi tối ,cai ngục lơ là, cả 3 con trở lại thành cáo và trốn về núi.Từ sau khi trở về, tâm trạng nó rất buồn, nó ko hiểu đc lòng dạ con người. Tại sao họ lại khác xa với thầy nó như vậy.Nó ko làm gì sai hay là nó cần học thêm nữa, cần trải nghiệm nhiều nữa?
----Trải nghiệm thứ hai về yêu đương. Trải nghiệm luôn khó kể cả với con người.
Một thời gian sau,khi đã nguôi ngoai chuyện cũ, nó lại quyết định xuống núi lần nữa . Vừa tới chân núi thì trời tối, nóbèn cải trang thành cô nương, 2 con cáo còn lại thành tì nữ. Di chuyển được một lúc thì nó thấy 1 ngôi nhà tranh gần đấy còn sáng đèn.Nó gõ cửa định bụng xin ngủ nhờ. Mở cửa tiếp nó là 1 chàng trai dáng vẻ thư sinh,ốm yếu, gương mặt hiền lành. Chàng mời họ vào nhà, lấy nước cho họ uống. Nó quan sát xung quanh thấy ngôi nhà rất đơn sơ, mộc mạc,ko có vật dụng gì nhiều nếu ko muốn nói là quá nát. Trong góc phòng, trên giường có 1 bà lão đang nằm co quắp,thỉnh thoảng lại ho lên từng cơn. Nghe tiếng mẹ ho,chàng trai vội vã chạy tới vỗ lưng cho bà cụ. Thái độ rất ân cần, chăm sóc.Đã từ lâu rồi nó mới cảm nhận được sự yêu thương của con người .Điều đó khiến nó thấy ấm áp, nên quyết định ở lại, ko di chuyển nữa.
Sáng hôm sau,cô gái cáo cùng tì nữquét dọn lại nhà cửa,sắc thuốc cho bà cụ uống. Cô nói với chàng là cha mẹ và người nhà bị bọ thảo khấu giết chết rồi nên giờ cũng không còn nơi để về, khôngcòn ai để gặp , nếu chàng ko ngại thì xin cho cô cùng tì nữ ở lại.Thật ko còn mong chờ gì hơn, chàng nói nếu họ ko chê nhà chàng nghèo thì mẹ và chàng ko có lý do gì từ chối.Thế là từ đó,hàng ngày nàng dệt vải rồi cho 2 người hầu mang ra chợ bán lấy tiền mua sắm thêm vật dụng và thức ăn. Chẳng mấy chốc căn nhà sáng sủa, ngăn nắp, khang trang hơn, đúng là nơi để ở.
Lúc này trong lòng cô gái cáo xuất hiện một cảm giác rất lạ,hình như con người gọi là tình yêu. Cô ko rõ nữa chỉ là muốn ở bên cạnh ,gần gũi với chàng hơn. Và chàng dường như cũng có cảm xúc tương tự như cô gái. Thế là học quyết định tổ chức một đám cưới giản dị,bái cao đường và cả nhà ngồi ăn 1 mâm cơm thịnh soạn hơn ngày thường thôi , chứ chả có gì rình rang cho lắm. Cuộc sống hạnh phúc trôi qua được 1 thời gian thì bên ngoài bắt đầu xuất hiện nhiều lời đồn thổi: nói chàng là đàn ông mà bám váy vợ,nói vợ chàng là yêu quái vì xuất thân ko rõ ràng.Giả nếulà người bình thường ko mấy ai xinh đẹp như vậy mà chịu lấy chàng - một người tầm thường.
----Sự tự ái chỉ chứng tỏ một điều là bạn quá tự ti về bản thân.
Chàng ko tin vợ mình là yêu quái nhưng tự ái thì có thừa.Những lời nói đó như ngàn mũi dao vô hình, mỗi ngày từng chút một khứa vào tận tâm can của chàng.Anh dần dần chán nản, tụ tập bạn bè rượu chè, chơi bời, bỏ bê đèn sách.Mặc cho nàng nhẹ nhàng khuyên nhủvà trong một lần quá chén, đầu óc đang quay cuồng, chợt nghe tiếng vợ bảo rửa ráy tay chân rồi nghĩ ngơi. Lời nói hết sức bình thường, ko hiểu sao cũng làm anh nổi đóa lên. Anh quát bảo nàng hỗn hào,sai khiến, khi dễ anh .Rồi ko kiểm soát được bản thân, anh còn tát cả lên mặt vợ mình. Chưa dừng lại ở đó, anh tiếp tục quăng hết quần áo của vợ và 2 tì nữ ra khỏi nhà, bảo họ hãy trở về nơi mình đã đi và đừng quay lại đây nữa.
Bao nhiêu nỗi tủi nhục,tổn thương dâng lên, nàng lê từng bước chân về núi với tâm trạng chán chường,mệt mỏi. Nỗi đau lần này quá lớn, quá khủng khiếp hơn lần trước cả vạn lần. Cảm giác như không thể nào thở nổi, mọi thứ trước mắt cứ nhòe đi. Bước chân về tới núi gặp đàn cáo, nó bảo bầy cáo hãy giải tán hết. Ai muốn tu luyện tiếp thì về hang mình, ai muốn xuống núi làm gì thì làm nó ko quản nữa. Còn nó và hai con cáo thân cận rút sâu vào trong lòng núi.
----Có những sai lầm mãi mãi không thể cứu vãn.
Lại nói về phần chồng nàng, sáng dậy tỉnh rượu chợt nhớ lại chuyện hôm qua cảm thấyquá hối hận, nên vội vã chạy khắp nơi tìm vợ nhưng đã muộn, tìm hoài ko thấy bóng nàng đâu. Lúc này, thấy quan binh kéo nhau từng tốp rất đông vào núi, hỏi ra mới biết có người phát hiện vết chân người tiếp theo là vết chân cáo dẫn lên trên núi: Một là cáo ăn thịt người, hai là cáo thành tinh biến thành người. Dù lý do gì đi nữa thì cũng phải giết hết lũ cáo trong rừng để diệt trừ hậu họa.
Họ mang đuốc, châm lửa thiêu chết bất kỳ con cáo nào họ gặp, cuộc tàn sát cáo kinh khủng xảy ra. Tiếng cáo thét la vang trời. Nghe được tiếng kêu cứu của đồng loại, đồng thời nhận được thông tin nguyên nhân là do mình gây ra. Vì tối qua ko còn thần trí nên quên mất việc phải xóa dấu vết. Con cáo lửa uất nghẹn thổ huyết chết tại chổ. Hồn nó xuất ra với nỗi uất hận ghê gớm,thề sẽ giết chết hết lũ người trả thù, càng nhiều càng tốt.
Từ đấy kéo dài nghiệp tàn sát,giết người vô tội vạ của những lần đầu thai tiếp theo. Mỗi lần đầu thai là giết chết cả vạn người, kéo theo quá trình chữa lành đầy gian nan,vất vả sau này.
Bài học đời này của con cáo là sự trải nghiệm tư tưởng, tình cảm với loài người mà không vướng mắc.
Bước ngoặt nó gặp thầy Lão Tử - chính là ông lão – là do 2 người có duyên phận từ trước. Thầy có cam kết hỗ trợ nó trong kiếp đó để giúp nó có nội lực, gầy dựng và chấn hưng sự phát triển của bầy cáo.
Tất cả những khó khăn, thử thách của nó chỉ rèn luyện cho nó sự trưởng thành và thấu hiểu. Nhưng nó lại bị vướng sâu vào vòng xoáy yêu đương, hận thù. Sai lầm khi nó lại chọn cách đầu thai để tàn sát cân nghiệp, lại vướng nghiệp. Cứ thế mãi không sao rời khỏi luân hồi.
Chưa có bình luận nào.