Trước khi đi học mình có nghe chị ruột mình chia sẻ về việc thiền. Rằng mình có thể tự xem đc các dòng thời gian trước đây, nói nôm na là các kiếp trước. Tự mình trải nghiệm cuộc đời như mình xem phim trên ti vi, chỉ có khác là nhân vật chính là mình. Ôi, bao cảm giác tò mò, háo hức được trải nghiệm nó vụt tắt ngay buổi ban đầu. Thay vào đó là 1 cảm giác thất vọng tràn trề, hoang mang về bản thân
Buổi thực hành đầu tiên nghe cực kỳ đơn giản :” Định tim”. Chẳng hiểu sao cứ vào tim thì lại bị lôi ngược lên trên đầu. Và theo mình hiểu thì tim nằm bên trái mà nhưng hôm nay đc dạy để tay giữa ngực. Trong đầu nảy ra 1 đống câu hỏi, phân tích logic…các kiểu. Chính điều đó lại khiến mình khó định hơn. Thay vì thả lỏng thì cứ tập trung nên bị lôi ngước lên trên đầu, chỗ giữa trán. Ngày trước khi học thiền định mình phải luôn tập trung vào chỗ giữa trán( hay còn gọi là con mắt thứ 3). Đây là 1 thói quen mà hiện tại nó gây trở ngại cho bản thân rất nhiều.
Sau này khi bước vào con đường giảng dạy mình mới cảm nhận đc việc dạy các bạn mới tinh, chưa hề học hay biết gì , kiểu như tờ giấy trắng thì hướng dẫn thực hành rất đơn giản. Hầu như các bạn đều thực hành tốt. Những bạn mà học nhiều như mình thì hướng dẫn bỏ cái cũ , học cái mới đã mất rất nhiều thời gian. Chứ chưa nói đến việc nếu học sai thì đa phần các buổi học toàn xả trượt dữ dội chứ ko thiền được.
Mình cũng thế, buổi đầu tiên toàn xả trượt. Trong khi các bạn khác bắt đầu vào thiền, cảm nhận đc thiên nhiên thơ mộng, thì mình cơ bản chẳng thấy gì khác ngoài màu đen huyền bí. Việc này càng làm mình nôn nóng, khó chịu và quyết tâm hơn. Đối với mình việc gì cũng phải làm đc, ko đc cũng phải làm cho đc. Nên mình về nhà bắt đầu thực hành với việc định tim.
Các buổi tập luyện ở nhà cho mình rất nhiều hy vọng vì mình đã xả trượt rất nhiều . Đến buổi học tiếp theo mình tự tin sẽ thiền ngon lành. Mục tiêu buổi tiếp ng đỡ mình cũng nói sẽ cố gắng dẫn mình vào thiên nhiên. Nhưng cũng giống như buổi đầu tiên mình ko thấy gì hết . Theo người đỡ, mình vào thiên nhiên có cây. Mình cảm nhận đc khu rừng này, thậm chí còn cảm nhận đc chân đang bước đi lạo xạo. Nhưng trong hình dung của mình thì mình phải thấy đc. Như kiểu ngồi xem màn hình ấy vì ko thấy nên mình ko chấp nhận những thứ mình vừa cảm nhận đc. Mình cố gắng thấy thì lại bị kéo lên trên đầu , hình ảnh xoay vòng. Mình cho rằng tất cả điều đó là sự tưởng tượng của bản thân và ko nói cho ng hướng dẫn biết. Chỉ cảm nhận rõ nhất là đang ngồi trong phòng và định tim. Ng hướng dẫn bảo mình là cảm nhận thân tốt quá nên có lẽ ko đi đc phải học thở xem như thế nào. Hôm đó mình thất vọng về bản thân ghê gớm. Trong đầu cứ ko hiểu tại sao mọi ng làm đc mà mình ko làm đc. Rốt cuộc mình bị sai chỗ nào?
Mình bắt đầu lên mạng tìm những bài viết về thiền, phương pháp thiền….đồng thời đọc lại hết mấy bài viết của thầy xem thử rốt cuộc có chổ nào mình chưa rõ. Thì chỉ nhận được đúng 1 thông điệp, thiền cứ thiền thôi, thiền rất dễ , quan trọng là thả lỏng và định. Càng mong ngóng thì càng không làm được. Ok, xác định từ đây là bị lưu ban, ko mong cầu gì nữa. Những buổi học tiếp theo đó mình vào nghe lý thuyết. Tới giờ thực hành chỉ làm mỗi việc ngồi định tim và thở. Nói là chấp nhận nhưng đôi lúc nghe các bạn chia sẽ mà dâng trào 1 cảm giác tủi thân đến lạ. Ước gì cho mình thấy 1 dấu hiệu , 1cái gì đó, ko cần phải cả khu rừng, chỉ cần thấy 1 chiếc lá thôi cũng đc. Đáp lại vẫn chỉ là 1 màu đen .
Bài học chấp nhận,yêu thương bản thân mang lại kết quả ngoài mong đợi
Mọi việc trên đời đều có cách vận hành riêng của nó, nếu bạn tìm ra cách
Ông bà mình có câu: ”Cần cù bù thông minh”. Mình áp dụng luôn, chấp nhận mình tệ quá. Nên các bạn khác thường tới giờ học mới thực hành. Bản thân mình tự lưu lời dẫn thiền lại . Mỗi ngày sáng tối đều mở lên nghe và thiền. Lý thuyết nghe 1 buổi sáng chưa đủ, nghe thêm buổi tối. Thiệt ra cái cải thiện lớn nhất sau 7 buổi học là mình đã bắt đầu chấp nhận sự ngu ngơ, dở tệ của bản thân. Ko còn dâng trào cảm giác chán ghét, thất vọng. Mỗi ngày lên skype, đọc chia sẻ của các bạn như 1 sự an ủi , sẽ có ngày nào đó mình làm đc. Chỉ có điều ngày đó là ngày nào thì ko biết.
Buổi học thứ 8: buổi học thay đổi cả cuộc sống mình sau này, buổi học đáng nhớ với những cảm xúc còn nguyên vẹn cho tới hiện tại. Đó cũng là buổi học bình thường như những buổi trước đây, chỉ khác 1 chỗ ng hướng dẫn mình nói với mình 1 câu: ”tưởng tượng cũng được, hãy nói ra tất cả những gì cảm nhân đc”.
Ôi, thế thì quá đơn giản, mình tưởng tưởng mình xuống cầu thang. Mình vào hang, vào thiên nhiên. Cảnh thì lúc nào cũng vậy, trên ngọn đồi có cỏ, có cái cây to. Tới ôm cây thôi. Ko thấy hình ảnh, trước mắt vẫn tối đen. Nhưng trong suy nghĩ mình tới cây rồi. Mọi việc quá đơn giản, cây ko trôi khi mình cố nhìn bằng mắt. Mình ôm cây, chạy xung quanh. Tới khi cảm nhận đc siêu thức, đó là ánh sáng trắng . Mình tiến lại gần, quá dễ mà, tưởng tượng thôi mà, ko có gì quá khó. Nhưng sao lạ quá, khi siêu thức và mình hòa lại thì trên cơ thể vật lý mình nước mắt lại tuôn xối xả. Mình khóc ko dừng đc, nó mãnh liệt tới nỗi nước mũi cũng bắt đầu chảy. Xấu hổ quá, chắc nhìn mình lúc này rất là bê bối nhưng mà ko dừng đc. Vậy tất cả là thật, ko phải do mình tưởng tượng sao? Nếu tưởng tượng thì cảm xúc này giải thích ntn? Ko phán xét, ko dùng lý trí phân tích, mình phải thả lỏng, thật cũng đc, giả cũng chả sao cứ nói những gì trong đầu mình. Thế là, ko chỉ đi cảnh thiên nhiên như dự định ban đầu mà mình đi cho tổng hết 8 buổi học luôn. Ngạc nhiên chưa!!!!
Kết thúc buổi mình ko tin nổi những gì mình vừa trải qua. Và người hướng dẫn của mình cũng thế, không thể tin có 1 học sinh lần đầu tiên thiền mà đi 1 lèo cho 8 buổi và làm đúng hướng dẫn như thế. Cuối cùng lần đầu tiên , mình có bài để lên trên skype chia sẻ cùng các bạn, cảm giác thiệt hưng phấn quá chừng. Mà việc mình đi đc ko chỉ mình vui mà người hướng dẫn cũng thở phào nhẹ nhõm. Còn thầy mình thì nhắn cho chị ruột báo tin. Tóm lại là cả nhà cùng vui, kiểu như có 1 đứa vừa xóa mù chữ.
Hiểu đc cách đi rồi nên các buổi tiếp theo được đà tiến tới. Buổi nào cũng thành công trên mức quy định. Đặc biệt là buổi cuối cùng xem tương lai. Buổi này lần đầu tiên đc thầy dẫn, trong khi mình còn ngơ ngác xem tương lai nhà cửa, chồng con , công việc các kiểu thì thầy nhận ra mình sẽ đi con đường tâm linh chung với nhóm. Một điều quá bất ngờ đối với 1 học sinh vừa mới khai sáng. Mình lúc đó chả nghĩ ngợi gì nhiều. Mục đích vẫn cố gắng học để chữa cho mình là chính.
Sau đó, mình quyết định làm 1 cái blog để chia sẻ hành trình “xóa mù chữ” của bản thân . Mục đích giúp các bạn có rơi vào trường hợp giống mình thì có động lực để bước tiếp, đừng bỏ cuộc. Biết rằng từng có 1 ng còn học tệ hơn mình rất nhiều mà vẫn vượt qua.
Chưa có bình luận nào.