Các Trải Nghiệm

Pangea: TIÊN CÓ CÁNH

✧ ❀ ✧
13/5/2020 Viết bởi Ngọc Lan
Pangea: TIÊN CÓ CÁNH

1-----Cộng đồng tiên có cánh

 

Cô tiên có cánh  – Alula-  sống trên 1 cái cây rất to, tán rộng, với bộ rễ cọc. Cái cây nhìn thật lung linh, huyền ảo với tán cây đủ màu sắc. Trên cây có rất đông các cộng đồng cùng sinh sống. Mỗi tán là một cộng đồng, từ tinh linh thiên nhiên cho tới tiên có cánh, còn những con vật khác nữa, mà mình thật không biết nên dùng từ gì chính xác để miêu tả được chúng. Vì thế có thể hình dung, sự to lớn của cây như một đất nước. Trong thân cây có 1 đường ống kéo dài từ đỉnh đến đáy bộ rễ , màu vàng kim, chuyển động óng ánh.

 

Alula được sinh ra từ trong cái cây như bao cô tiên có cánh khác. Quá trình phôi thai này diễn ra đầy huyền ảo. Phía dưới bộ rễ cọc của cây là bộ rễ chùm. Mà từ đấy, mỗi rễ nhận một năng lượng khác nhau, đẩy lên cái rễ cọc và đẩy các khối năng lượng di chuyển tiếp vào cái trụ màu vàng. Tại đây, các phôi sẽ nhận tiếp năng lượng trong thân cây  và tiếp tục đẩy lên đỉnh cây. Giờ đây, cái phôi to hơn rất nhiều, trông giống các bong bóng khí, vỡ ra thành tinh linh thiên nhiên. Tinh linh này nhận năng lượng từ cây và lớn lên tiếp, thành các cô tiên có cánh xinh đẹp. Tùy vào năng lượng ban đầu phôi thai nhận như: nước,  đất, không khí….mà các cô sẽ có màu sắc, năng lượng, cũng như năng lực riêng.

 

 Cộng đồng tiên có cánh của Alula rất lớn, sống trên tán cái cây này, có nhiều cộng đồng phân ra . Mỗi cộng đồng có một chức năng riêng. Cộng đồng chuyên chăm sóc các tinh linh thiên nhiên vừa nở, cộng đồng theo dõi thời tiết, cộng đồng chăm sóc cây….Và người đứng đầu là bà tiên to lớn màu trắng hồng -  Tila. Bên cạnh cây là cái hồ nước rất xanh màu ngọc bích.  Cây này là tính nam, sông là nữ.

 

2-----Alula và ước mơ bay vượt sông

 



Alula có màu cam vàng , cô nhận năng lượng từ đất và cây, so với các cô tiên trong cộng đồng, cô là đứa có vẻ năng động nhất, thích tìm hiểu và khám phá. Alula tin rằng ngoài cái cây to lớn này ra, thì chắc chắn còn những nơi đẹp và thú vị hơn thế, nếu chịu khó khám phá. Thuở nhỏ, cô nghịch ngợm đủ trò, là đứa cá biệt nhất, nhưng mọi người không lấy đó làm khó chịu, ngược lại khá thích thú vì cô rất đáng yêu. Đặc biệt là Tila, bà nhận ra cô có năng lượng cực mạnh, nếu để cô tự do khám phá bản thân.

 

Alula có mong muốn từ nhỏ là sẽ bay qua được bên kia dòng sông, vì cô nghe kể rất nhiều điều thú vị bên ấy: nào là cây cối đủ màu sắc, không phải chỉ màu xanh lá, có nhiều tinh thần rất lạ, đủ hình dáng, đủ phép biến hóa kì ảo….Cho nên, khi tới tuổi trưởng thành, mục tiêu của Alula là khám phá cánh rừng bên đấy.  Nhưng dòng sông này rộng quá, bay chưa tới nửa đoạn, đã không còn đủ sức, phải bay về. Alula không bỏ cuộc, cô tin rằng mỗi ngày bay xa hơn một chút, thì sẽ có lúc chinh phục được thôi. Quan sát việc làm của Alula, Tila buồn cười quá. Bà bảo với cô rằng:

 

-       Có quyết tâm là điều đáng khen, đáng trân trọng, có mục tiêu rõ ràng cũng là điều cần thiết. Nhưng có những việc, con phải hiểu rằng, lực của mình thực tế không đủ, thì cho dù con có hành động hùng hục cũng chả giải quyết được gì. Thay vì dùng sức, sao con không thử dùng trí, dùng mối quan hệ chẳng hạn…Con thông minh, chắc sẽ hiểu ý ta đang nói gì?

 

Alula mắt xoe tròn, miệng há hốc, như vừa phát hiện cả 1 trời chân lý. Ôi sao, Tila có thể sâu sắc đến thế. À, đúng rồi, Tila quản lý cả 1 cộng đồng cơ mà. Vừa nghĩ Alula vừa phá ra cười vì cái điệu bộ ngu ngốc của mình. Tila nhìn Alula thế cũng buồn cười, bà bảo:

 

-       Trông con thế này, ta hiểu là con đã ngộ ra được nhiều thứ nhỉ. Thế thì hãy hành động ngay nhở. Bản tính con đâu có chờ đợi được…

 

3---Alula và tinh thần nước Verity

 



Tila chưa nói dứt câu, Alula bay 1 cái vèo, khiến các cành cây xung quanh rung chuyển lao xao, lá khô bay tứ tung. Tila đứng nhìn theo với vẻ mặt trìu mến. Alula bay đến dòng sông, gặp tinh thần nước là nàng tiên cá . Alula là người duy nhất trong cộng đồng tiên có cánh, thân thiết với tinh thần nước. Mặc dù, cô không có năng lượng nước, nhưng tính cách của cô, khiến tinh thần nước rất thích thú. Thuở nhỏ, cô lúc nào cũng trò chuyện với tinh thần này. Tinh thần có nhờ cô chuyện gì, dù có làm được hay không cô vẫn năng nổ giúp. Mặc dù, tinh thần này già cỗi hơn Alula nhiều, nhưng vì tình thần này quá xinh đẹp và trẻ trung nên Alula chỉ xem như chị. Điều này chẳng khiến tinh thần phật ý, ngược lại, thấy rất thích thú bởi cách nhìn của Alula.

 

Lúc này, Alula cảm thấy khá ngốc nghếch, khi chơi với tiên cá bao lâu rồi mà chưa từng hỏi thăm cô về khu rừng đối diện. Chắc chắn, nàng ấy có thông tin chính xác nhất mà không phải qua các câu chuyện kể. Alula hào hứng hỏi:

 

-       Verity này, nàng là tinh thần chủ quản của dòng sông. Chắc chắn, nàng biết bên kia sống ấy, có rất nhiều điều thú vị. Thế, chị kể cho em nghe được không?

 

Quan sát thái độ của Alula, Verity mỉm cười nhỏ nhẹ đáp:

 

-       Ta không muốn làm cưng cụt hứng, nhưng mà bên ấy cũng giống y chang bên đây thôi. Chả có gì đặc biệt, mà cưng nghe kể trước giờ đâu. Mọi thứ chỉ do thêu dệt lên, vì thêu dệt, nên càng lúc nghe có vẻ càng khác xa hiện thực.

 

Alula nghe thế lắc đầu nguậy nguậy, cố thuyết phục Verity:

 

-       Chắc chị quan sát, thấy em ngu ngốc đến chừng nào, khi mỗi ngày đều cố bay qua bên kia. Nếu những gì chị nói là đúng thì Verity à, chị giúp em hoàn thành nguyện ước nhé! Chở em qua bên ấy, để em tận mắt chứng kiến. Sau đó, em sẽ về kể lại cho cộng đồng nghe, mọi thứ chính xác hơn. Không ai còn thêu dệt câu chuyện kì bí nữa. Chị thấy sao?

 

4------Chuyến khám phá ở khu rừng bên kia sông

 



Thật ra, Verity chẳng quan tâm lắm đến câu chuyện thêu dệt hay phải chứng minh thực tế. Cái nàng ta đồng ý chở Alula đi, chủ yếu thấy tội nghiệp cô, vì hàng ngày chính nàng chứng kiến Alula bay đi bay về trong vô vọng. Nàng tiên cá cho Alula đậu trên vai và cứ thế bơi qua bên kia sông. Chưa bao giờ trong đời, Alula thấy hồi hộp như lúc này. Khi gần tới bờ bên kia, cô thấy 1 cái cây to cao, tán rộng nhưng có năng lượng màu trắng ở lõi , chứ không vàng kim như chỗ cô. Alula quay sang bảo Verity chờ cô một lát. Cô không đi lâu đâu. Alula sẽ bay lên đỉnh ngọn cây xem trên đấy có cộng đồng nào, sau đó sẽ trở lại ngay mà không giao tiếp. Alula chỉ quan sát thôi. Verity gật đầu đồng ý. Thế là, Alula bay từ từ lên trên đỉnh cây trắng này.Trên đây, cũng có cộng đồng tiên có cánh nhưng toàn là tính nam, những chàng tiên có cánh lần đầu Alula gặp, vì cộng đồng Alula trước giờ chỉ toàn nữ. Thấy Alula xuất hiện, các chàng tiên này ngạc nhiên chỉ trỏ, bay ào ạt tới, làm cô phát hoảng. Alula vội bay nhanh xuống, đậu trên vai Verity và bảo cô quay trở về. Thấy Alula toát cả mồ hôi, thở hổn hển, Verity buồn cười quá! Trên đường về, nàng trấn an Alula:

 

-       Họ cũng giống như cưng thôi, chỉ khác nhau ở giới tính ấy! Không có gì đáng sợ thế đâu. Cưng nhìn họ ngạc nhiên thì họ trông cưng lạ lẫm cũng thế. Phản ứng bình thường, khi ta trông thấy những gì ta chưa từng thấy thôi mà!

 

Alula nghe thế cũng bình ổn hơn và bắt đầu nghĩ: đúng là chuyện thú vị. Vừa về tới nơi, cô đã bay ngay tới gặp Tila, háo hức kể về cái cây lạ lùng và các tiên nam có cánh. Tila nghe những thêu dệt cũng như Alula trước kia, giờ nghe chính người đã trải nghiệm về thì quả là điều thích thú. Tila bảo rằng: bà cũng muốn đi qua bên ấy thám hiểm một chuyến, Alula có thể giúp bà không? Hơi lưỡng lự một chút, Alula gật đầu.

 

5------Tiếng sét ái tình

 



Hôm sau, Alula và Tila xuống gặp Verity. Alula nhờ nàng giúp qua bên kia sông lần nữa. Verity vui vẻ đồng ý, chuyện này, nàng ta thấy cũng cần thiết. Chắc đến lúc 2 bên nên biết nhau rồi. Alula và Tila mỗi người đậu lên 1 bên vai của Verity. Tới nơi, Alula bay trước dẫn đường cho Tila, lên trên tán cây, lần này họ được  đón tiếp đàng hoàng bởi người đứng đầu – Zane. Ông ta thật to lớn ngang ngửa Tila, có vẻ gì đó vừa uy quyền, vừa mạnh mẽ. Năng lượng ông này màu xanh lá rất hấp dẫn. Nhưng Alula không quan tâm lắm tới ông này, cô đang mải miết quan sát cộng đồng bên đây, các thiết kế, trang trí, vật dụng….Chỉ có mỗi Tila là đang nhìn Zane đắm đuối. Bà say mê ông ta từ cái nhìn đầu tiên, tới nỗi khi Alula bảo Tila là đến giờ trở về rồi. Không thể để Verity chờ lâu như thế được. Thật bất ngờ, Tila quay sang bảo cô:

 

-       Con hãy trở về đấy 1 mình nhé, ta nghĩ ta cần ở lại đây để khám phá cộng đồng mới mẻ này thêm chút nữa. Khi nào xong, ta tự khắc quay về.

 

Biết không thể nào thuyết phục Tila, Alula buồn rầu quay trở xuống gặp Verity và thuật lại mọi chuyện với vẻ ngây thơ, khiến Verity phá lên cười:

 

-       Cái bà ta muốn khám phá là Zane, chứ không phải cộng đồng đâu cô bé ngốc nghếch ạ!  Ba ta đang yêu rồi. Và thôi, cưng cũng đừng hỏi ta tình yêu là gì nhé! Vì ta không thể giải thích cho cưng hiểu nổi đâu…..hahaha ….!

 

Verity cứ thế cười suốt đoạn đường về, trong khi Alula thì chả hiểu cái quái gì, chỉ thấy buồn rầu vì không biết phải giải thích như thế nào cho cộng đồng cô hiểu. Và điều cô lo lắng quả thật đã xảy ra, cả cộng đồng tỏ ra giận dữ, khi cô dẫn người đứng đầu đi mất mà không trở về. Thế lấy ai mà quản lý cộng đồng. Họ không nghe Alula giải thích, bắt buộc cô phải đem Tila trở về. Không còn cách nào khác, Alula đành muối mặt xuống gặp Verity một lần nữa. Cô ấp úng hỏi:

 

-       Em biết là mọi chuyện bắt đầu là do em, giờ cộng đồng bắt em làm cách nào đó họ không quan tâm. Miễn sao đem Tila trở về. Phiền chị lại chở em sang đấy 1 lần nữa để thuyết phục Tila nhé? Nếu không chắc em không dám trở về.

 

6------Khi một người đàn ông ở trong cộng đồng toàn nữ, mọi thứ trở nên điên rồ

 



Verity thấy thương Alula quá, nên bảo: cô không cần ngại, cứ lên vai để nàng ta chở đi. Sang tới nơi, vừa bay lên cây đã thấy cảnh TiLa đang ôm ấp Zane. Việc này đúng là không hình dung nổi. Chắc đây là cái gọi là tình yêu mà Verity nói tới. Thế thì nhìn chả vui tẹo nào. Chỉ thấy nó chướng mắt kiểu gì ấy không chịu nổi. Trông thấy Alula, Tina buông Zane ra và ngượng ngùng hỏi:

 

-       Chẳng phải, ta đã bảo với con khi nào xong việc ta sẽ trở về sao? Lại còn tới đây tìm ta chi nữa?

 

-       Con hiểu, con cũng không muốn, nhưng cả cộng đồng cần Tila về lãnh đạo. Họ bảo nếu không mang được bà về, thì con phải chịu phạt.

 

Biết rằng cũng không thể ở lại mãi đây, Tila suy tính một chút quay sang bảo Zane:

 

-       Thế chàng bay sang cộng đồng ta làm khách nhé? Ta không thể trở về mà thiếu chàng được!

 

-       Nếu nàng muốn thì ta vui vẻ chấp nhận thôi. Ta đi cả cộng đồng ta không sao cả.

 

Thế là lần trở về này, lại thêm một người. Rắc rối bắt đầu từ đây mà ra. Khi 1 người phụ nữ ở chung với cả đám đàn ông thì không sao. Nhưng khi Zane sống chung với cả bầy phụ nữ thì cả đám bắt đầu chia rẻ, xung đột…tìm mọi cách thu hút, quyến rũ Zane. Lúc này , Alula lại trở thành niềm tự hào của cả cộng đồng vì đã đem được  tiên có cánh nam về. Điều này khiến Tina cảm thấy bất an và không vui. Bà bắt đầu suy nghĩ, nếu tình trạng này kéo dài, cả cộng động sẽ loạn mất. Bất đắc dĩ, bà đi gặp riêng Zane và nói những lo âu của mình:

 

-       Khi mời chàng sang đây, ta không nghĩ mọi chuyện lại rắc rối như thế này. Dù không muốn, nhưng ta chịu trách nhiệm về cộng đồng, không thể để tình cảm cá nhân ảnh hưởng được. Thế nên, sáng mai chàng hãy quay trở về cộng đồng mình sinh sống. Khi nào mọi chuyện ổn thỏa, có dịp ta sẽ qua đó thăm chàng.

 

-       Nhưng……..

 

-       Không nhưng gì hết. Ta xin lỗi, nhưng ý ta đã quyết!


7----- Dấu hiệu của tận thế

 



Nói rồi, Tila quay mặt đi, bỏ lại Zane với một đống thắc mắc và nỗi buồn khó tả. Thật ra, Zane đang thích thú trải nghiệm nơi này, nhưng giờ lại bị đuổi về ê chề. Tila bay đến gặp Alula nhờ cô sáng mai gặp Verity để chở Zane về. Ôi, nghe thế Alula vui phải biết. Cô muốn mọi thứ trở lại trật tự vốn có, chứ như mấy bữa rồi thấy cả đám nhao nhao vì một người đàn ông, chả ra làm sao.

 

Sau chuyện đó, mọi việc diễn ra bình thường cho tới một ngày, cộng đồng chăm sóc các tinh linh mới nở thông báo. Số lượng sinh nở gần đây giảm đáng kể và 1 tháng nay chả thấy nở thêm 1 tinh linh nào nữa. Đây là điều hiếm có từ trước tới giờ, khiến Tila và Alula phải bay xuống,  trao đổi với tinh thần cây xem rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra. Hai tinh thần bay sâu vào thân cây, xuống tới bộ rễ phát hiện , chùm rễ đã đóng việc nhận năng lượng nên không sản sinh gì nữa. Tila truyền thông tin hỏi cây là tại sao như thế, thì nhận được câu trả lời ngắn gọn:  sắp tử thì không cần sinh, rồi chả nói gì nữa. Tila lẫn Alula nghe xong hoang mang, chả hiểu cái quái gì. Tila bay ra ngoài cây, quan sát dòng nước thấy nước cũng đang sôi sục.

 

Các tinh thần khác như nắng, gió…..không vui vẻ rồi mâu thuẫn, cãi nhau inh ỏi. Các con vật dưới gốc cây cũng lao vào ẩu đả. Mọi thứ càng lúc càng cảm thấy bất ổn. Tila và Alula quyết định xuống gặp Verity, nhờ nàng ta chở gấp qua bên kia sông, xem tình hình bên đấy như thế nào. Vừa thấy Tila, Zane bay lại ôm lấy rất vui mừng, tưởng Tila sang đây thăm mình. Nhưng khi Tila đẩy Zane ra và kể mọi chuyện đang xảy ra, Zane mới hiểu Tila qua đây là vì công việc. Zane bảo bên đây mọi chuyện cũng diễn ra như thế, mọi thứ rối lọan và cây cũng không sản sinh ra tiên có cánh nam nào nữa . Chắc chắn là có chuyện chẳng lành, nguy cơ xảy ra tận thế. Mọi việc gấp lắm rồi, vì Alula là tiên hay bay đi đây đó có kinh nghiệm. Nên lần này, Tila phân luôn cho Alula nhiệm vụ tìm hiểu mọi chuyện đang xảy ra. Nếu được, thì tìm luôn nơi ẩn trốn cho cả cộng đồng. Lần đầu tiên, Alula thấy sở thích khám phá của mình rốt cuộc cũng có lúc được trọng dụng thế này. Ban đầu, Alula định bay xuôi theo dòng sông, nhưng Verity khuyên cô:

 

-       Sự thay đổi đi từ tâm Trái Đất. Nếu cưng muốn tìm hiểu mọi chuyện cũng như tìm chỗ ẩn nấp thì nên đi sâu vào rừng, vào tim rừng. Đừng xuôi theo dòng nước. Vì nếu như thế, cưng chỉ cần hỏi ta, ta có thể kể mọi thứ xung quanh dòng sông cho cưng nghe mà.

 

8----Khi tầm hiểu biết chênh lệch, thì cuộc tranh luận trở nên vô nghĩa

 



Nghe Verity phân tích chí lý, Alula quyết định thay đổi kế hoạch, đi sâu vào rừng. Trên đường bay, cô thấy mọi thứ còn hoang tàn, hỗn độn hơn chỗ cô sống nhiều. Mọi con vật, tinh thần ….như phát điên lên. Nhưng lạ thay, càng gần tới tim rừng, mọi thứ thật bình yên, tĩnh lặng. Trong tim rừng, có một tinh thần cây già cỗi, to lớn hơn cả cây cô sống. Nếu phải so sánh tuổi để dễ hình dung thì cây này cảm giác cả ngàn tuổi so với Alula chỉ vài tuổi. Quan sát mọi thứ, Alula mừng lắm bảo:

 

-       Ông tinh thần cây ơi, chỗ tôi đang hỗn độn quá! Nơi ông lại bình yên, mà chỗ ông lại to thế này. Ông có thể cho cộng đồng tôi qua đây ở nhờ một thời gian được không?

 

Lúc này, cái cây trầm ngâm lên tiếng. Giọng vang dội như từ nơi xa lắm, nghe đầy bí hiểm.

 

-       Cô gái trẻ, cô có hiểu cô đang đứng ở tâm bão không? Cô có hiểu tâm bão là gì không?

 

Mọi thứ đang rất gấp, Alula cần thỏa thuận nhanh với cây, còn phải trở về gặp Tila để di tản. Thiệt là không có thời gian trò chuyện kiểu này. Tuy hơi thô lỗ, nhưng Alula muốn kết thúc ngay cuộc trò chuyện:

 

-       Tôi không biết và cũng không có thời gian để biết. Quay lại câu hỏi ban đầu, tôi có thể dắt cộng đồng sang đây ở nhờ không?

 

Vẫn cái giọng trầm ngâm và từ tốn khó ưa , trái ngược với thái độ gấp gáp của Alula. Cây đáp, chẳng liên quan tới câu hỏi của Alula, điều đó khiến Alula càng mất bình tĩnh:

 

-       Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, nơi an toàn nhất sẽ là nơi nguy hiểm nhất.

 

-       Khùng, thế sao ông không trốn đi, nếu biết đang ở chỗ nguy hiểm nhất? Thế chẳng phải là đồ ngốc à? Ông bị ngốc sao?

 

-       Tại sao phải chạy trốn, đừng xem thảm họa là thảm họa hãy xem thảm họa là cơ hội phát triển, thăng lên. Và ta đứng đây đón chờ!

 

-       Ôi, nói chuyện kiểu này mãi không hồi kết. Nếu ông đứng đây đón chờ, thì chắc cũng chẳng phiền tôi đón cả cộng đồng sang chờ cùng ông nhỉ? Tôi xem như đây là là ông đồng ý! Cảm ơn ông trước, tôi đi đây.

 

-       Tùy cô thôi, cô gái năng động. Lựa chọn là ở cô, ngu dốt hay thông minh thì vẫn phải chết, chỉ khác nhau là sự hiểu biết về cái chết như thế nào.

 

9-----Diệt vong

 



Alula nghe cái cây nói càng chóng mặt, quyết định xem như đó là 1 cái cây điên rồ. Nhưng mà chỗ này thì quá tốt, chả sao, Alula bay về gặp Tila bảo đã tìm ra 1 chỗ khá yên bình như lúc mình sinh ra. Tila vui mừng mở cuộc họp trao đổi với cả cộng đồng, nhưng chả ai đồng ý di tản. Họ không chấp nhận thay đổi môi trường sống. Mà mấu chốt là họ bản chất không tin có tận thế, họ thấy mọi thứ vẫn bình thường. Tila quyết định thay đổi kế hoạch, bà bảo Alula hãy dắt những tinh linh mới sinh non nớt, bọn chúng dễ thay đổi, dễ tin hơn. Còn bà phải ở lại ,cùng cộng đồng. Thế là, Alula kéo một bọn khoảng vài chục đứa di chuyển vào tâm rừng, đi tới cái cây điên khùng và ở trên tán cây. Thấy thế, cái cây lại bảo:

 

-       Ta ở đây nối với tâm Trái Đất, chỗ này không thoát được. Nếu ở mãi trên tán cây,cộng đồng cô sẽ chết đấy! Hãy đi trong thân cây vào tim, và tìm đường di chuyển trong lòng đất. Có như thế mới thoát được!

 

-       Ông đứng yên một chỗ thì biết gì chứ! Tôi bay khắp nơi, mọi thứ đều tan hoác, chỉ mỗi chỗ ông là yên bình. Ông đừng thấy tôi trẻ thì lừa nhé. Tôi hiểu biết hơn ông tưởng đấy!

 

 

Thế là, Alula và đám tinh linh cứ ở trên cái cây đó không chịu xuống tâm Trái Đất. Không những thế, các con vật khác trong rừng, cũng bắt đầu tụ tập đến chỗ cái cây, mỗi lúc một đông hơn vì thấy chỗ đó bình yênnhất. Cái cây thấy thế chỉ cười. Khi nổ ra động đất, chỗ cây này là dữ dội nhất . Lửa bốc cao lên đỉnh ngọn cây trông như ngọn đuốc, ông này mỉm cười đón nhận. Và đội Alula chết thảm nhất. Cộng đồng cô này vẫn chết nhưng chết sau Alula.

 

Bài học cuộc đời : Mở rộng tâm trí. Đón nhận trải nghiệm, không dùng tâm phán xét.

 

Khi cái cây gợi ý hãy di chuyển xuống rễ cây đi vào tâm trái đất để quan sát. Alula không đồng ý, với quan điểm phía trên bình yên thì làm quái gì phải xuống phía dưới. Cô đã đi xuống rễ của cái cây cô sống rồi và cô hiểu nó liên kết như thếnào. Ông này chỉ dọa nạt  . Ông mỉm cười nói : Đừng nhìn bằng mắt, sẽ bị đánh lừa, hãy dùng tim cảm nhận. Và không thuyết phục cô tiên này nữa. Tinh thần cây này rất cao,màu vàng kim như là nơi Đức Phật ngồi hay là nơi sinh ra Đức Phật. Tim của Trái Đất. 

 

 

Chia sẻ bài viết

Facebook

Bình Luận

Chưa có bình luận nào.

Đọc Thêm

Linh cảm
Các Trải Nghiệm 11/12/2021

Linh cảm

Linh cảm là biết trước được một điều gì đó không thông qua tác động của các giác quan, nên không bị đánh lừa.