Bạn bị tấn công tình dục trong lúc say, bạn không nhớ được chính xác buổi hôm đó đã diễn ra như thế nào. Cái bạn nhớ được chỉ là sau đó và các dấu vết bầm tím còn lưu lại trên cơ thể sau cuộc giằng co. Bạn liên hệ với mình mục đích muốn nhớ lại sự việc ngày hôm đó rốt cuộc như thế nào và quan trọng hơn là giúp bạn chữa lành được các tổn thương tinh thần ở hiện tại.
Trước khi vào buổi làm việc, mình trao đổi với bạn trước một vài điều để bạn hiểu rõ được việc mình sắp làm. Mình hỏi bạn tại sao muốn tìm hiểu lại buổi hôm đó? Bạn nói bạn đã tố cáo người xâm hại mình với công ty vào buổi hôm sau. Vì ngày xảy ra chuyện là ngày công ty tổ chức tất niên và người xâm hại bạn là đồng nghiệp. Lúc đó, người này đã nhận sai và xin lỗi nhưng vợ người đó lại gặp bạn và nói rằng bạn có đồng thuận hẹn gặp, hai người có cười giỡn trước đó mới xảy ra chuyện và bạn chống cự. Đó đương nhiên là theo lời kể của người chồng.
Sự việc đi xa hơn nữa là mọi người trong công ty bắt đầu đàm tiếu và thật nực cười khi người bị hại đáng lý phải được bảo vệ thì lại bị người khác chỉ trích. ( Giống như trong các câu chuyện và các bộ phim mình xem nội dung về các vụ cưỡng hiếp: Mày bị hiếp là do mày bận đồ hở hang, vì mày khiêu khích nên mày đáng bị như thế. Vì mày nên người ta mới bị đẩy vào tội hiếp dâm. Một nghịch lý nghe buồn cười nhưng có thật các bạn ạ! Và theo xu hướng đó những người lan truyền tin thường là những người phụ nữ, khinh miệt nhau vẫn là phụ nữ. Rốt cuộc phụ nữ mình lại làm tổn thương người cùng giới nhất.) Và bạn kể đúng là như thế, bạn gái xung quanh bạn là người nói xấu bạn nhất. Mọi thứ đổ dồn khiến bạn hoang mang, như thể bị cài đặt và bạn nghĩ rằng chắc có thể là lỗi mình thật.
Cái đoạn ký ức bạn bị mất là đoạn quan trọng nhất cho biết bạn có đồng thuận gặp người đó tại điểm hẹn là tolet hay người này tự ý xông vào. Mình hỏi bạn:
- Nếu lấy được ký ức đó thì có hai khả năng xảy ra, mình tính trường hợp xấu nhất là bạn đồng thuận thì bạn xử lý như thế nào?
- Thứ nhất mình muốn biết sự thật và nếu sự thật mình đồng thuận mình sẽ không tố cáo, xin nghỉ công ty vì chả còn mặt mũi làm việc, tìm công việc khác.
- Cái quan trọng mình muốn hỏi là bạn có oán trách bản thân không, nếu có thì mình sẽ không dẫn bạn đi vì nó không có tác dụng chữa lành. Mình cần hiểu bạn sẽ nhận thông tin đó như thế nào?
- Mình không trách bản thân vì lúc đó mình say không tự chủ được. Mình chỉ muốn mọi thứ rõ ràng.
- Vậy giờ mình sẽ dẫn bạn quán lại buổi đó, thật ra còn có cách khác để xem lại buổi đó chi tiết là phương pháp thôi miên nhưng nó không tỉnh thức. Bạn trong trạng thái ngủ và chỉ nghe lại những gì mình nói sau đó. Còn phương pháp thiền này bạn sẽ vẫn cảm nhận được mọi thứ hiện tại, cảm xúc, đau khổ...nhưng có nhược điểm là bạn có đi lại được buổi đó hay không thì còn tuỳ vào sắp xếp của siêu thức bạn mà không do ý chí của bạn hoặc của mình. Nếu lỡ không đi được hãy tạm chấp nhận mọi thứ chưa đến lúc để mở, mình sẽ đặt tay giúp xả các tắc nghẽn cơ thể.
- Mình đồng ý.
Quá trình diễn ra như 1 buổi thiền bình thường, mình hướng dẫn các bước nạp năng lượng, sau đó dẫn bạn đi về các ký ức tuổi thơ để bạn tập làm quen. Khi đã cảm nhận bạn đủ năng lượng và hiểu cách đi mình bắt đầu dẫn lại buổi ngày hôm bạn bị hại. Mọi thứ diễn ra như 1 bộ phim chiếu chậm. Thật ra cách đi này rất khác cách đi timeline thông thường vì nó là đoạn ký ức bị mất ở hiện tại, phải hưỡng dẫn bạn rất chậm và chi tiết, quan sát mọi thứ dưới góc nhìn của chính mình khi ấy:
- Mình đang ngồi trên bàn ăn, bên trái và phải là bạn đồng nghiệp. Trước mặt là dĩa thịt bò, mình cầm ly rượu. Mình mặc áo sơ mi và quần jean, tâm trạng mình khá vui. Mọi người xung quanh cũng thế, giờ này còn khoảng 3 bàn. Rồi mình đứng lên đi vệ sinh. Không ai kêu mình hết, mình tự đứng. Hành lang khá hẹp và tối, có một bậc thềm cao. Mình đi rất chậm, đầu hơi xoay nhưng vẫn cố gắng di chuyển được. Tới bếp, có nhiều người, rồi vào tolet, có 3 cái tolet, mình đi cái thứ 3. Tối quá, mình lấy điện thoại trong túi ra để rọi. Sau đó, mình ra ngoài ngồi nói chuyện với mấy chị ở bếp. Đây là lần đầu tiên đi vệ sinh. Lần thứ 2 trong bếp không có ai, lúc này khuya rồi, mình đã say hơn. Tolet vẫn tối nhưng mình không dùng điện thoại rọi nữa. Sau khi mở cửa đi ra mình thấy nó đứng ngoài cửa. Nó đẩy mình vào trong và chốt cửa. Đầu mình chóng mặt, mọi thứ nhanh quá mình không kịp phản ứng. Nó bắt đầu tấn công đẩy mình vào tường, cởi đồ, hôn hít, sờ soạng. Mình chống cự và nó xô mình ngã xuống bồn cầu. Môi mình dập, mình la lên :” Đau". Xong nó lôi mình dậy tiếp, đẩy lại bồn rửa mặt. Mình bị trượt nước dưới sàn và ngã sóng soài. Lúc này đau lắm, mình không còn sức nữa. Rồi nó có điện thoại , vợ nó gọi thì phải, nó bỏ ra ngoài. Nhân lúc đó mình nhào lại đóng cửa và chốt lại. Cho tới khi chồng mình tới cứu…
- Nhớ lại đoạn ký ức này thật không dễ dàng nhưng ít ra bạn biết mình đã không đồng thuận việc đó. Trước tiên theo bạn kể, lúc đó không có ai ngoài bạn và người đó. Sự việc người đó tường thuật lại cho vợ rõ ràng rất dễ hiểu không ai đi tự thú việc này, cho nên đổ lỗi cho bạn là điều dễ dàng nhất. Và chính người vợ đồn lên sự việc đó trong công ty để bảo vệ chồng mình, cũng là tự bảo vệ bản thân mình - đương nhiên. Phản ứng của người vợ quá dễ hiểu. Và vấn đề bạn vướng mắc ở đây là bạn không biết có hẹn người đó ở tolet và đùa giỡn hay không. Điều này giày vò bạn. Bạn nên nhớ cho dù sự việc đó có là sự thật đi chăng nữa thì việc đùa giỡn với 1 người với việc đồng thuận quan hệ là 2 việc hoàn toàn không liên quan. Bằng chứng là bạn đã chống cự, người bạn đầy vết bầm, người đó nên dừng đúng lúc khi thấy bạn kháng cự chứ không phải cố tình tấn công tình dục để trên cơ thể bạn đầy vết thương . Chính bản thân người này nhận sai nên mới xin lỗi bạn. Những lời người này nói chỉ là những lời nguỵ biện đê hèn giải thích việc anh ta làm. Cho nên việc bạn cần làm lúc này là bạn phải tự thấy mình không sai, đối diện mọi thứ, đòi lại công bằng cho mình, đó cũng là cách bảo vệ bản thân, bảo vệ danh dự trước những công kích của dư luận. Đó là việc bạn cần làm. Còn việc xử lý người đó như thế nào thì mình giao lại cho công ty mà không đeo cái gánh hận thù. Cái sai duy nhất của mình lúc đó là mình quá say không tự bảo vệ bản thân mình được. Và cái này mình rút kinh nghiệm, không có gì phải trách móc bản thân. Mình sai ở đâu sửa ở đó, rồi mình đi tiếp.
Mình đăt tay cho bạn để xả bớt năng lượng tiêu cực ra khỏi cơ thể, cảm giác tim bạn nặng trịch và tối đen. Bạn không có kết nối với người thân, và thường có xu hướng chất chứa mọi thứ trong tim khiến cơ thể rất mệt mỏi và cả đau đầu. Bạn nên yêu thương bản thân mình hơn là sống vì người khác. Nó không phải là suy nghĩ ích kỹ, vì bản thân bạn có hạnh phúc thì năng lượng bạn toả ra mới tích cực, những người gần gũi mình mới thấy an yên được.
Cái gì dễ mình làm trước, việc đầu tiên là mình giải quyết vụ xâm hại này, lấy lại công bằng cho mình. Hãy ngẩng cao đầu trước những lời chỉ trích, vì mình luôn biết mình đúng. Sau này, mình có nghỉ làm thì đó là vì mình có công việc tốt hơn, chứ không phải mình nghỉ làm vì điều tai tiếng mà không phải do mình gây ra.
Chưa có bình luận nào.