Hồi tháng 11, mình bị Covid đã có chia sẻ cách vượt qua như thế nào. Mình nhiễm bệnh nhẹ nhàng, không sốt, chỉ có mất khứu giác, giảm vị giác, nhức mỏi toàn thân. Sau gần 1 tuần, mình khỏi bệnh bằng việc tập hít thở sâu và xông tỏi.
Thời điểm đó, mình nghĩ con virus này không nguy hiểm lắm. Nhưng sau khi hết bệnh ( nghĩa là test đã âm tính ), mình bị trễ kinh. Mình chưa bao giờ trễ kinh lâu như thế từ khi dậy thì đến bây giờ. Tâm lý đầu tiên, mình hơi hoang mang, mình thử que xem có thai hay không, mặc dù biết khả năng mang thai rất thấp. Một que, hai que… cho tới 10 que trong vòng 25 ngày vẫn không có dấu hiệu có thai và kinh nguyệt vẫn không. Lúc đó, khi mua que thử ở tiệm thuốc, dược sỹ bảo mình bị rối loạn nội tiết tố do Covid vì cô ấy gặp khá nhiều trường hợp giống mình. Thế là mình an tâm hơn, ít ra cũng hiểu nguyên nhân từ đâu.
Mình tiếp tục chờ cho tới ngày thứ 35, mình vào bệnh viện, mục đích duy nhất là thử máu, mặc cho bác sĩ tư vấn thêm các dịch vụ: siêu âm, xét nghiệm sàng lọc ung thư cổ tử cung… Vì mình chỉ lo lắng việc mình có thai hay không, chứ những vấn đề khác mình biết cơ thể mình sẽ phản ứng. Kết quả khá chắc chắn là mình không mang thai. Bác sĩ hỏi mình muốn uống thuốc để cho ra kinh hay muốn để tự nhiên? Nếu muốn uống thuốc, cần siêu âm xem thành tử cung dày, mỏng thì mới biết kê toa thuốc thích hợp. Mình từ chối, mục đích đã có và mình lựa chọn để cho cơ thể giải quyết tự nhiên mà không can thiệp. ( Trong thời gian đó, mình đã thử đặt tay cho chính mình để xem như thế nào. Mình cũng nhận được thông tin mình không có thai và cơ thể mình vẫn còn đang đấu tranh để chống lại virus. Quá trình sản sinh ra miễn dịch, bằng cách nào đó tác động tới cơ quan sinh sản khiến mình rối loạn chu kỳ. Nhưng ám ảnh việc mang thai khiến mình lo lắng thông tin mình nhận được liệu có phải là bản ngã cá nhân? Điều này cũng không có gì lạ. ). Thế là sau khi có kết quả trên tay, kết hợp với thông tin nhận được mình thật sự an tâm.
Ngày thứ 45, mình có dấu hiệu ra kinh. Trong thời gian tắc kinh đó mình bị ra nước trắng khá nhiều, có lúc phải sử dụng băng vệ sinh hằng ngày. Vui mừng chưa bao lâu, mình rơi vào cơn lo lắng lần 2 và lần này còn kinh khủng hơn lần 1. Mình bị ra máu rất nhiều trong chu kỳ. Trung bình khoảng 1 tiếng, mình phải thay băng nếu không sẽ chảy tràn ra ngoài. Lượng máu không những nhiều, đen đặc, hôi, mà còn có dấu hiệu đông đặc lại từng mảng to. Buổi tối, mình dùng loại bvs dành cho ban đêm, thật sự không ăn thua luôn. Mình ngủ không ngon giấc vì phải thường xuyên thức giấc thay băng. Cuối cùng, mình quyết định dùng loại quần dành cho người cao tuổi, khi đó mới an tâm ngủ.
Mình bị rong kinh. Đây cũng là lần đầu tiên bị, tuần đầu tiên mình thấy ổn, chỉ hơi phiền phức vì phải thay băng và thay quần áo quá nhiều, không tự tin mặc những bộ đồ sáng màu khi ra ngoài. Tuần tiếp theo, mình có dấu hiệu mệt mỏi, hay choáng váng nếu đứng hoặc di chuyển quá 30’. Mình phải nằm nghỉ tầm 1-2 tiếng sau đó, mới đứng lên di chuyển được. Cảm giác máu không lưu thông lên não dễ dàng, cơ thể say sẩm như rối loạn tiền đình. Những ngày lễ Tết, mình hầu như nằm là chính. Trong quá trình đặt tay, mình chỉ nhận được thông tin là cơ thể đang trong trạng thái xả độc, đó là lý do máu ra bất thường. Và lượng máu mới sinh ra không đủ nên khiến cơ thể không vận hành bình thường được. Nhiều bạn bè khuyên mình đi khám, hoặc chữa rong kinh cầm máu bằng việc uống thuốc ngừa thai. Nhưng mình hiểu, máu này cần phải ra, cầm lại chỉ làm tình trạng xấu đi. Tới khi ra hết nó sẽ dừng lại. Nên lúc này, giải pháp mình chọn là dinh dưỡng, nghỉ ngơi để cơ thể tự làm việc của nó. Quan trọng là tâm lý phải ổn định nếu lo lắng quá sẽ khiến tình trạng càng xấu hơn.
Cuối cùng, sau 20 ngày hành kinh, máu không ra nữa. Cơ thể mình đương nhiên vẫn chưa phục hồi hẳn. Trong quá trình này, mình bắt đầu nhận thêm nhiều thông tin từ bạn bè về những trường hợp hậu Covid. Có bạn thở khó, đau ngực, vẫn còn mất mùi vị, có bạn thì buồn ngủ, thiếu tập trung, hay quên…mình vẫn chịu ảnh hưởng thêm về phổi. Lúc trước, mình có thể giảng bài thao thao liên tục 3 tiếng chẳng hề gì, từ sau khi bệnh, mình nói tầm 30’ là có dấu hiệu hụt hơi. Đặc biệt có trường hợp mình biết hậu Covid xâm lấn phổi gây tử vong rất thương tâm.
Nếu bạn nào đang trải qua những tình trạng giống vậy, đừng quá lo lắng, biết rằng cơ thể mình vẫn còn trong quá trình xử lý phục hồi. Tâm lý lo sợ sẽ khiến tình trạng trở nặng hơn. Hãy làm bất cứ gì khiến mình thấy an tâm: tới bệnh viện kiểm tra, chia sẻ với người thân…Tin rằng, cơ thể mình cần thời gian phục hồi. Con virus này rất thật, tác động thật nhưng cũng đừng quá sợ hãi. Chúc các bạn khoẻ mạnh !
Chưa có bình luận nào.