Các Buổi Học

Dòng thời gian theo sự phát triển của tư tưởng ( suy nghĩ )

✧ ❀ ✧
5/4/2020 Viết bởi Ngọc Lan
Dòng thời gian theo sự phát triển của tư tưởng ( suy nghĩ )

Suy nghĩ luôn là phản ánh chính xác nhất trạng thái nộitâm của con người, chứ không phải hành động hay cảm xúc. Vì họ có thể nghĩ một đằng nhưng làm một nẻo, ngay cả cảm xúc : vui ,buồn, đau khổ… vẫn có thể là giả tạo.

Đi timeline quan trọng nhất là phải đi được tới tần tư tưởng của nhân vật, hay nói cách khác đọc được suy nghĩ của nhân vật thì mới có thể hiểu được nội dung cũng như thấu hiểu được nôi tâm nhân vật của chính mình.



Như trong timeline này, nhân vật của Lan hầu như hành động, lời nói, thậm chí cảm xúc rất ít.  Có cảnh cô này chỉ ngồi nhưng trong đầu cô là cả một câu chuyện.

Quang cảnh xuất hiện là khuôn viên trong một gia đình quý tộc Anh, có đài phun nước ở sân. Cỏ được cắt tỉa ngay hàng thẳng lối. Hàng rào được bao phủ bởi những bụi hồng tươi thắm.

Cô bé mặc một chiếc váy trắng. Tóc vàng quăn tít, bung xõa tung bay theo từng bước chân cô chạy. Hai người hầu gái mồ hôi nhễ nhại đuổi theo cô chủ. Khi họ nắm được tay cô thì cô giằng ra nhanh chóng, thái độ biến sắc. Cô bé không nói gì hết nhưng trong đầu cô suy nghĩ :” Những người này thật là dơ bẩn và hôi hám. Sao họ dám đụng vào tay cô chứ, bao nhiêu lần cô đã nói là không thích họ chạm vào mình”.

 

Cô bỏ đi chơi tiếp. Cô bé đi tìm con ngựa của mình. Bé được bố tặng cho một con ngựa con khá là đẹp vào sinh nhật 8 tuổi. Con ngựa cái màu nâu với cái bờm óng ả . Lông nó mượt như tơ. Nó được tắm rửa mỗi ngày. Mùi thơm của nó còn hơn cả bọn hầu gái nhiều. Vừa nghĩ thế cô vừa buồn cười. Cô leo lên lưng ngựa sau khi được thầy dạy bế lên vì con ngựa hơi cao. Nó ngoan lắm, thong thả chở cô đi vòng quanh chuồng. Cô chưa được phép chay nhanh. Cuộc vui chưa được bao lâu thì nghe tiếng bố cô gọi vào. Ôi lại tới giờ học đấy mà. Cô thất thiểu lê bước chân vào. Lúc nào cũng học: đọc sách, lịch sử, làm thơ, …thậm chí còn học cả phép tắc, nói năng, đi đứng cho giống một quý cô. Nghĩ mà chán quá nhưng không dám cãi lời bố.



 

Chuyển cảnh : lúc này trong một buổi tiệc khiêu vũ được tổ chức tại dinh thự gia đình cô gái - giờ đã thành thiếu nữ xinh đẹp. Đây là một buổi tiệc hóa trang, mọi người đến đây đều mang theo 1 chiếc mặt nạ . Bố cô tổ chức buổi tiệc này mục đich để tìm hôn phu cho con mình. Cô gái đang ngồi trên một chiếc ghế cao trong sảnh. Cô mặc 1 chiếc váy màu xanh dương nhã nhặn nhưng không kém phần lộng lấy. Chiếc váy khoét cổ sâu làm tôn lên bờ vai trắng trẻo . Cạnh cô gái không ai khác là bố của mình. Tay ông cầm ly rượu và miệng đang thao thao bất tuyệt với một ông to béo. Hình như là chức sắc gì cao quý lắm trong triều đình.

 

Cô gái mắt thì nhìn xuống bên dưới. Miệng thì mỉm cười nhưng trong đầu cô đang chạy cả một đống suy nghĩ. Chẳng hiểu bố cô tổ chức buổi tiệc vô bổ này làm gì. Người cần mời thì không mời được. Những người bên dưới chả ai xứng đáng làm chồng cô. Người mà cô muốn cưới nhất là hoàng tử hoặc chí ít phải hoàng thân quốc thích . Không thể ngồi đây chịu đựng thêm 1 phút nào nữa, lựa lúc bố không để ý. Cô lẳng lặng trở về phòng mà không hề biết những hành đồng của cô từ đầu buổi tới giờ bị một người đàn ông theo dõi.


Người này khá trẻ, mặc đồ dạ hội màu đen, mặt nạ cũng đen. Dáng người hơi cao, ốm nhưng rắn chắc. Tóc đen , gợn sóng, dài ngang vai, xem bộ rất lãng tử. Đáng tiếc là không xem được mặt nhưng đoán chừng khá đẹp trai. Người này lén đi sau cô gái và lẻn vào phòng . Trong khi đó, cô gái đứng cạnh cửa sổ chả hay biết gì cho tới khi cảm thấy 1 làn hơi thở nóng ấm phả sau ót. Vừa quay sang thì cảm giác có người úp khăn vào mũi mình. Từ lúc đó, cô bất tỉnh không còn biết gì nữa. Lúc tỉnh dậy cô thấy mình nằm trên giường. Trời thì đã sáng, căn nhà này rất lạ, không phải phòng cô, chợt nhớ chuyện tối qua cô hoảng hốt chạy ra khỏi đó.



 

Khi rời vào hoàn cảnh ta nghĩ là tồi tệ nhất, có khi đó lại là động lực giúp ta phát triển nội lực của bản thân

 

Bước ra bên ngoài toàn là rừng cây cao chót vót, không thấy bóng một ngôi nhà hay một con đường nào khác. Đây chắc là tận sâu trong rừng, nếu đi nữa sợ sẽ lạc mất. Không còn cách nào khác phải quay trở lại căn nhà gỗ đó. Bây giờ bình tĩnh lại, cô bắt đầu quan sát. Ngôi nhà này khá đơn sơ, chỉ có 1 chiếc bàn ở giữa, vài chiếc ghế gỗ. Một chiếc lò sưởi cuối nhà với vài thanh củi vụn. Một chiếc giường trong góc chỗ cô vừa nằm lúc nãy. Ngoài ra ko còn gì đáng kể. Sau 1 hồi lo lắng cô bắt đầu suy nghĩ. Người bắt cô không trói tay chân lại, đoán biết cô chả thể nào chạy thoát. Họ bắt cô chắc muốn tống tiền bố cô thôi nên trước sau sẽ quay lại không thể nào để cô chết được. Suy nghĩ liên miên 1 lúc cảm thấy đói quá, có mấy trái táo trên bàn cô lấy ăn ngấu nghiến. Rồi cô lại ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy , cô hoảng hốt thấy có 1 người đàn ông đang ngồi trên ghế nhìn mình. Gương mặt xương, khá điển trai, trông có vẻ hiền lành không dữ dằn như cô tưởng tượng. Lấy hết can đảm cô bảo:

 

-       Nếu ngươi muốn vàng thì cứ liên lạc với bố ta. Bao nhiêu người cũng sẽ chuộc ta về chỉ cần ngươi không làm hại ta

Anh này mỉm cười bảo:

-       Ta không cần vàng của gia đình nàng.

Nghe thế cô càng sợ hãi, nghĩ bụng chắc hắn muốn cưỡng đoạt mình. Dường như đọc được suy nghĩ đấy, anh này càng cười to hơn:

-       Yên tâm ta cũng không đụng tới nàng luôn trừ khi nàng muốn.

Ôi, nghe thật thần kinh, người mà ta muốn là hoàng tử, không phải hạng nghèo hèn như ngươi. Nghĩ trong đầu thế nhưng cô vẫn nhỏ nhẹ hỏi:

-       Thế ngươi muốn gì?

-       Chả muốn gì khác ngoài muốn biến cô thành một con người đàng hoàng, tự lập. Bắt đầu từ bây giờ hãy học cách làm việc như một hầu gái người mà cô thường khinh khi. Tôi sẽ cung cấp những thứ cần thiết, còn lại muốn sống thì phải tự mà làm lấy tất. Bắt đầu từ bây giờ chả ai hầu cô nữa đâu.


Trong khi cô còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì hắn đứng lên bỏ đi. Cô hoảng sợ chạy theo nhưng bóng hắn mất hút trong đêm, chỉ còn nghe tiếng hắn vọng từ xa: "Người nghèo chúng tôi không có lỗi gì để bị cô khinh khi như thế. Hãy tập sống tốt khi nào cô thay đổi tôi sẽ thả cô ra."



Bên ngoài tối đen, cô sợ hãi bước vào trong nhà đóng cửa lại. Ngày tiếp theo hắn không đến. Chỉ để lại cho cô một ít lúa mì, một cặp gà, ít vải vóc, vài vật dụng cần thiết. Cô chả biết làm gì với đống đó. Loay hoay mãi rất lâu mới nướng cặp gà lên ăn được. Lúa mì thì cô không biết lànm bột. Cô đói quá, chưa bao giờ cô thấy mình ngu ngốc và thê thảm tới vậy.

Lần kế tiếp hắn đến trông cô như ăn mày. Hắn đưa cô bánh mì thế là cô vồ ăn ngấu nghiến. Hắn lắc đầu, không nghĩ là cô tệ đến thế. Hắn bắt đầu ở lại chỉ cô làm cái này, làm cái kia, công nhận là hắn giỏi thật đấy cái gì cũng biết: từ nấu nướng, trồng trọt, chăn nuôi, cả may vá nữa….nhưng cô ghét hắn. Cô suy nghĩ sẽ cố gắng làm tốt những gì hắn bảo rồi khi được thả ra cô sẽ cho người giết chết trả thù vì cái tội bắt cô như thế này. Hắn không biết cô dự tính như thế nào đâu, vừa nghĩ cô vừa cười thầm.




Tình yêu đôi lứa mang đến hạnh phúc vô bờ

 

Sau gần 2 tháng hắn bỏ đi đâu đó bảo có việc cần làm. Cô chờ mãi cả tuần không thấy hắn, trong lòng bắt đầu thấy lo lắng. Ơ , tại sao lại lo nhỉ, giờ cô tự làm được hầu hết các việc. Thức ăn, quần áo cũng có, cô nghĩ chắc tại mình buồn quá thôi. Tối đó hắn đột nhiên về nhà, trên tay bị chảy máu. Cô hốt hoảng lấy đồ ra cầm máu, băng lại vết thương. Cô không nói gì nhưng rất lo lắng. Cô cũng không hỏi hắn vì không muốn tỏ vẻ quan tâm dù sao hắn là người bắt cô mà. Mấy ngày sau hắn không đi nữa, cô cảm thấy rất vui. Hình như cô đang yêu hắn mặc dù cô chả hiểu tại sao lại thế. Chỉ là lúc nào cũng muốn ở cạnh hắn. Cô không nói ra nhưng hay tìm cách làm hắn chú ý. Cứ như thế hai người lẳng lặng bên nhau. Hai tháng sau , trong lúc cô đang loay hoay làm bánh thì hắn lại gần nói:

 

-       Ta thấy nàng thay đổi rất nhiều không còn như trước, giữ đúng lời hứa ta sẽ trả nàng về nhà. Nàng chuẩn bị đồ đi, sáng mai sẽ rời đi sớm.

 

Cô không nói gì hết nhưng nước mắt cứ rơi, cảm thấy một nỗi buồn dâng trào trong tim muốn nghẹt thở. Cô suy nghĩ anh ta không yêu mình, muốn bỏ rơi mình. Đó là lý do tại sao ở chung một thời gian lâu thế vẫn không đụng tới mình  Định không nói nhưng không kiềm lòng được . Cô thổn thức :

 

-       Ta không muốn đi, ta muốn ở đây. Cho dù ngươi không yêu ta nhưng ta yêu ngươi. Về nhà ta sẽ không còn gặp ngươi được nữa.

Nghe xong, mặt tên cướp từ ngạc nhiên chuyển sang hạnh phúc. Hắn cười to:

-       Ai nói ta ko yêu nàng. Ta yêu nàng muốn chết đi sống lại nhưng ta nghĩ nàng không yêu ta. Nàng không muốn cuộc sống này. Tất cả những gì nàng làm trong những tháng vừa qua chỉ là để ta thả nàng về.

 

Nói rồi hắn nhào tới ốm chầm lấy cô, hôn cô . Rồi hai người cứ thế quấn lấy nhau. Chưa bao giờ trong cuộc đời mình cô cảm thấy hạnh phúc tràn ngập. Thì ra không cần sự giàu sang phú quý, con người ta vẫn có thể vui vẻ như thế này.

 

Hằng ngày anh vào rừng săn bắt. Cô ở nhà trồng một ít rau và nuôi thêm vài con vật. Lâu lâu anh lại đi cả tuần mới về mà khi về thì người lúc nào cũng có vết thương, không ít thì nhiều. Cô không biết anh làm gì. Anh không nói nên cô cũng không hỏi. Mọi thứ cứ êm đềm trôi cho tới một ngày anh đi lâu lắm, gần cả tháng hơn vẫn không thấy về. Trong lòng cô rất bất an, không biết bên ngoài đã xảy ra chyện gì. Cô đang ngồi cạnh của sổ thì nghe từ xa có rất nhiều tiếng vó ngựa dồn dập, càng lúc càng gần hình như đang đi về phía nhà mình. Đang lo sợ không biết xảy ra chuyên gì thì cô thấy lờ mờ người chạy phía trước là bố, theo sau là cả đoàn binh lính.


 Vừa thấy con gái, ông nhảy vội xuống ngựa. Hai cha con ôm chầm lấy nhau. Trong đầu cô hiện ra rất nhiều thắc mắc, chưa kịp hỏi thì cha cô nói. Người bắt cô là một tên trộm chuyên nghiệp. Hắn thường trộm của những nhà quý tộc và của cải hắn lấy được đem chia cho bọn dân đen. Tụi nghèo hèn xem hắn là hiệp sĩ, là cứu tinh. Còn giới quý tộc thì ra sức truy lùng hắn. Cái đầu hắn được treo thưởng khá cao:

 

-       Lần này hắn không may bị bắt, nghe đâu chuẩn bị xử tử thì hắn nói với bọn lính gác là có giam con tại chỗ này, báo cho bố tới đón về. Mấy tháng qua ta cho người tìm kíêm khắp nới không thấy. Có lúc tuyệt vọng quá nghĩ con đã mất, không ngờ hắn nhốt con tận trong rừng. Không hiểu sao bắt con lâu thế mà không đòi tiền chuộc. Hắn có làm gì con không?

 

 Cô lắc đầu, càng nghe cha nói , nước mắt cô càng rơi, không biết làm cách nào để cứu người yêu. Sau đó, họ trở về dinh thự. Nếu không làm gì thì cô sẽ hối hận, lấy hết can đảm cô đến gặp bố và kể hết mọi chuyện. Cô van xin bố cứu lấy người yêu của mình nhưng bố cô nói không làm như thế được. Vấn đề không phải là tiền mà hắn đã gây thù chuốc oán với giới quý tộc quá nhiều. Bọn họ hận không tận tay treo cổ hắn lên được. Biết bố mình thật sự đang ở thế khó. Cô đành xin bố lo lót cho cô gặp người yêu lần cuối cùng. Thấy con gái quá đau khổ, ông miễn cưỡng đồng ý.


  Tình thân cho ta sự mạnh mẽ


Tới nhà giam, trông thấy anh bị tra tấn người đầy vết thương, lòng cô đau nhói nhưng may mắn anh còn tỉnh. Họ ôm nhau qua song sắt nhà giam. Anh lau nước mắt cho cô và nói rằng anh có lỗi, đáng lý không nên yêu cô và đẩy cô vào tình thế này. Cô hãy ở lại và sống thật tốt. Anh không còn ở bên cô nữa nhưng tin cô sẽ tự lập được. Lúc này, cô suy nghĩ không biết có nên nói cho anh sự thật hay không . Nhìn vào mắt anh cô cảm thấy anh xứng đáng biết điều đó:

 -        Anh không còn nhưng một phần trong anh luôn ở bên em.

 

Nói rồi cô sờ tay vào bụng mình, mất một lúc anh mới hiểu ra ý cô đang nói gì. Ông trời thiệt là biết trêu người: đem đến nỗi buồn- rồi niềm vui, đem đến tuyệt vọng đó -lại mang chút hy vọng. Anh hạnh phúc tới chảy cả nước mắt nhưng như thế lại quá cực khổ cho cô. Anh bảo cô có nên không, hay là bỏ đi. Cô còn cả tương lai đang chờ. Anh thì sắp chết. Cô bảo cô không sao hết. Cô hạnh phúc vì điều này nếu không có đứa trẻ chắc cô không còn đủ dũng khí sống khi không còn anh.

 

Họ bịn rịn một lúc thì lính gác tới bảo cô ra ngay, sắp tới giờ có người tuần tra. Đây cũng là lần cuối cô gặp người yêu. Nghe đâu họ mang anh ra chợ treo cổ để thị uy. Người dân tới đông lắm làm, họ làm loạn, có giao tranh với cả lính gác. Cô không đến. Cô không muốn chứng kiến cảnh đau lòng đó.



 

Từ khi ngày anh mất, mấy tháng sau cô sinh hạ một đứa con gái xinh xắn. Cô vẫn sống cùng bố mẹ và không lấy chồng. Mọi người hầu trong nhà đều rất yêu quý cô. Từ ngày bị bắt cóc trở về cô như thay đổi thành một con người khác. Thái độ đối với họ không còn khinh khi như trước, gần gũi và thân thiện hơn. Gia sản sau ngày bố mẹ mất, một tay cô cai quản. Không những người hầu mà người dân trong vùng đều thương yêu, tôn trọng cô. Gia đình cô là một trong số ít gia đình quý tộc thường xuyên cứu trợ thực phẩm cho người nghèo, giảm thu thuế cho người làm công. Cuộc sống cô cứ thế êm đềm hạnh phúc trôi qua tới già.

 

Lúc cô nằm trên giường hấp hối , xung quanh có vợ chồng con gái. Hai đứa cháu ngoại và các người hầu thân cận. Mọi người đều khóc, còn cô thì mỉm cười. Cô sống một cuộc đời trọn vẹn , không còn gì tiếc nuối và giờ sắp được gặp người yêu.


Tư tưởng gốc: nghèo là hạ lưu, đáng khinh. Giàu mới xứng được hạnh phúc.     Bài học cuộc đời : Buông bỏ vật chất

Sự kiện thất bại : thuở nhỏ thường khinh khi người hầu và tự kiêu. Xem sự giàu sang là thước đo hạnh phúc.

Sư kiện thành công : Sau khi sinh con , bắt đầu hoc cách cai quản gia sản, chăm lo cho người hầu và ng dân nghèo.

Sự kiện bước ngoặt: Lúc bị tên trộm bắt đi và giam ở căn nhà gỗ trong rừng. Phải tập lao động từ đó thay đổi tư tưởng.

Chia sẻ bài viết

Facebook

Bình Luận

Chưa có bình luận nào.

Đọc Thêm

Bước Ngoặt Cuộc Đời
Các Buổi Học 15/8/2022

Bước Ngoặt Cuộc Đời

Là thời điểm mà chúng ta đứng trước một sự lựa chọn, buộc phải quyết định: chọn việc A hay B, chọn người A hay B, chọn ra đi hay ở lại…