Ca Chữa Lành

Định hướng nghề nghiệp ( Nhà thiết kế thời trang )

✧ ❀ ✧
2/7/2020 Viết bởi Ngọc Lan
Định hướng nghề nghiệp ( Nhà thiết kế thời trang )

Ngày 01/ 07 / 2020 ( Thời lượng 240’ )

Cách thức xem timeline ( tự xem dưới sự hướng dẫn của healer nhưng sau đó phải nhờ người dẫn xem hộ, vì không kết nối được tương lai )


1----Đi về năng lượng gốc

Mình vào thiền cùng tinh thần hoa sen, đi đến Lemuria

Mình là một cô gái tóc dài, đen nhánh thả xõa lưng quấn trên người chiếc váy quây từ ngực xuống.

Thấy mình sống trong một bộ lạc sống trong nhà sàn, sống trên mặt nước. Mình sống cùng chồng, hai vợ chồng tình cảm vô cùng yêu thương. Cả ngôi làng nhìn như hình con rùa, tức là hình luc giác mà mỗi định của lục giác và mỗi cạnh của lục giác đấy có một trung tâm kết nối của bộ lạc. Ở giữa tâm hình lục giác là ngôi đền cũng sáu cột nốt, nhưng sáu cạnh của lục giác có 6 cái cầu thang đi lên ngôi đền.

Tại đây là trung tâm năng lượng của cả ngôi làng, nhìn nó như một chiếc bàn phẳng, nhưng lại vừa như một cái ống pha lê nối năng lượng từ trung tâm lòng đất lên. Mình ngồi với trưởng lão ( là chị Lan cô giáo đỡ thiền luôn ) . Mình đặt đôi bàn tay của mình lên mặt bàn pha lê năng lượng trắng từ dưới đổ lên, đi qua tay. Bàn tay trái lên một quả cầu năng lượng màu trắng . Vị trưởng lão nhìn mình hơi có phần nghi ngại, vì năng lượng ấy vừa như một món quà lại vừa như một thách thức sẽ hủy hoại mình.

Sau đó, vị trưởng lão gần như biến mất. Ngôi đền gần như trở thành nơi làm việc của mình. Mình chữa lành cho những người khác, nhưng đôi khi mình không kiểm soát được năng lượng, để năng lượng trở nên quá mạnh, nên không lấy được sự tín nhiệm của dân làng như người tiền nhiệm.

Sau đấy, mình có vào thiền và thấy có cháy làng và đi nguyên cả một làng, nhưng mình nói ra chả ai tin mình nữa, giống như mình là lang băm ấy. Cả chồng mình cũng đứng sang một bên và nhìn mình bằng ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. Duy nhất có một người nam, rất chắc chắn, rất thổ, duy chỉ có người đấy tin mình, nên đứng lên chuẩn bị lương thực và thuyền . Sau đấy, mọi thứ xảy đến đúng như mình nhận thông tin, thì lúc đấy mọi ng mới tin.

Mình làm một cuộc di dân, nơi mình được nhận là có một cái huyệt màu trắng nhưng ở trên vách núi khá cao. Lúc này, sắp xếp của ngôi làng không còn là hình lục giác nữa, mà là theo chiều dọc ngôi đền ở nơi cao nhất còn là các ngôi nhà cư dân thì lần lượt thấp hơn. Trong số những người còn sống sót vẫn có chồng cũ của mình, lúc này người ta đã có vợ mới, thấy hai người họ có con, mà trong lòng nảy lên không ít chua xót.

Cả ngôi làng nằm vắt vẻo trên vách núi giống như một hình chữ S màu trắng, trên vách núi màu đen. Tuy nhiên phát sinh một vấn đề là dân làng quen sống dưới sông nước nên lương thực chủ yếu bắt từ biển lên. Lúc này, đi xuống nơi ngôi làng đã sập để bắt cá thì rất xa, đi được đến nơi thì chân ai cũng rướm máu, không có nguồn thức ăn.



Mình lại ngồi thiền thì nhận được thông tin là bên kia dãy núi là một thảo nguyên trùng trùng điệp điệp rất giàu lương thực. Vậy là mình quyết định di dân sang bên kia dãy núi, nhưng leo lên trên đỉnh núi rất mạo hiểm, nên mình và anh thổ quyết định sẽ đào hang đi xuyên qua vách núi. Trong lúc đào hang thì quân số của mình chết mất 60 người, mọi người đều rệu rã và không muốn đi nữa. Đến khi sức cùng lực kiệt rồi thì mới tìm được lối ra, bên kia là năng lượng vàng kim chói sáng, ánh sáng ấm áp vô cùng khiến mình nhìn lại tộc màu trắng của mình đã rất là nhợt nhạt. Quân số cũng không còn gì nhiều, thế nên mình quyết định dân tộc mình sẽ cư trú trong hang, ở trên cao như thế này, đến khi hùng mạnh rồi mới tiến sâu hơn xuống bên dưới.

Mọi người nhất trí đồng lòng, người cho sáng kiến là họ sẽ dựng được cấu trúc quy hoạch lại cho ngôi làng theo một mô hình mới phù hợp hơn, nhưng vấn đề bây giờ vẫn là đi tìm nguồn nước. Vậy là mình vào thiền, con rồng trắng lại chỉ cho mình nơi có nguồn nước ngọt từ núi chảy ra, cho đến khi nước theo hệ thống kênh ngòi chảy về đến từng nhà, lúc đấy tộc mình mới gọi là an cư.

Mình để anh thổ làm thủ lĩnh, rồi mình tiến đến nhập thể năng lượng với con rồng trắng. Mình nằm trong lòng con rồng, xúc động an yên, rồi cả hai đi vào giấc ngủ thật sâu. Hóa ra con rồng chính là năng lượng trắng đi xuyên qua tay mình. Nó có linh hồn và hình rồng trắng là cấu trúc hình thể của nó, nên khi nhập thể con rồng cũng là lúc mình trở về với năng lượng gốc màu trắng. Lúc đấy cũng là lúc mình chết.

Đời này mình chỉ có khả năng nhận thông tin, không có khả năng truyền đạt thông tin vì mình là một đứa rất khí, sống trong một ngôi làng trắng nhưng nhiều thổ, người giúp đỡ mình nhiều nhất chính là anh chàng rất thổ kia.

 

-- Thực sự chưa thấy phát huy được màu trắng.

 

2------Xin về một đời thành công thời kì gần đây  cận đại

 


Thấy là mình là một cô gái thời trang, bước đi trên giầy cao gót một cách uyển chuyển đầy sự tự tin. Mình mở một công xưởng thiết kế thời trang, công xưởng có mái hình vòm với hành lang khá là dài trong đó phòng mình ở cuối dãy hành lang đó. Ngoài cùng là vị trí sản xuất, cắt, ra rập rồi đến các bàn máy thợ may rồi đến bộ phận là lượt. Gần văn phòng mình nhất là bộ phận thiết kế và một góc phông bạt kiểu studio chụp ảnh trên nền phông trắng.

Mình là một nhà thiết kế nổi tiếng trong giới thượng lưu, cách mình soi nhân viên làm việc cũng cho thấy là mình rất tỉ mỉ trong từng mẫu thiết kế, để làm sao mọi thứ tinh xảo nhất. Mình khá bận rộn, cường độ làm việc cũng rất nhanh nhưng cảm thấy mình không có quá nhiều áp lực, mà thực tế thấy mình có vẻ hưởng thụ những thành quả đấy.

Chuyển cảnh, mình được một chiếc ô tô hạng sang trở vào cung điện để may đo quần áo cho hoàng tộc, đi hết dãy hành lang dài. Mình là một cô gái mặc chiếc váy trắng cổ thuyền hơi đuôi cá, trông dáng dấp tự tin, nhưng mặc một chiếc váy hơi có vẻ dạ hội như thế này đi vào cung điện giống như đến một cuộc hẹn hơn là đi làm việc. Người mình sẽ may đo quần áo là hoàng tử, người có mái tóc vàng và đôi mắt màu xanh lá cây, sống mũi cao và một cơ thể cao ráo hơn mình. Anh ta mặc một chiếc áo lễ phục bằng nhung màu xanh navy với các đường thêu màu vàng vô cùng tinh xảo và những chiếc cúc được nạm bằng vàng, lớp áo trong màu trắng cổ cao lại có phần diêm dúa khi có rất nhiều lớp ren và đăng ten cầu kì.

Anh chàng này trẻ hơn mình bốn tuổi, nhưng cái cách anh ta nhìn mình thì tình tứ vô cùng, trong không gian riêng tư như thế này để đo đạc lên bờ vai rộng mênh mông kia thì nhà thiết kế vốn kiêu ngạo là mình cũng thấy điện chạy rần rần dọc người. Nhất là lúc anh ta túm lấy tay đang cầm thước dây của mình. Lúc đấy, nếu không hôn thì thật là tiếc, nhưng cảm xúc của mình rất bối rối, có lẽ bởi khoảng cách giai cấp quá xa và anh ta còn ít hơn mình 4 tuổi, mà có như thế điện vẫn chạy rần rần.

Hơi tiếc nhưng mình còn phải sang đo đạc quần áo cho một người của hoàng gia khác nữa. Đấy là một cô gái trẻ trung hơn mình với trang phục cầu kì là một chiếc váy trắng tùng xòe lớn. Cuộc nói chuyện trong lúc lấy số đo của hai người không có gì là vui vẻ cả, khi cô ta liên tục đe dọa mình phải tránh xa hoàng tử - người đã được định sẵn là đã là hôn phu của cô ta - trong lòng mình thấy không thoải mái. Dù gì mình cũng là nhà thiết kế có tên tuổi, có sự nghiệp. Cô gái trẻ người non dạ này chỉ là cô búp bê được lồng trong khung kính, có gia thế tốt nhưng trống rống và nhạt nhẽo thực sự.  Nhưng cô ta nói những lời thật sự khó nghe khi nói mình chỉ là thợ may trang phục, thấp hèn thực sự, đừng bao giờ mơ với tới hoàng tử.

Mình ra về và gặp phải một tai nạn giao thông, bị ô tô đâm phải, mặt mình cày một bên xuống mặt đường khiến nửa mặt phải của mình gần như bị cày nát. Vào bệnh viện xong, lúc tỉnh dậy mình thấy mình trong gương, một cảm giác thống khổ vô cùng. Mình thấy mình gần như mất tất: khuôn mặt xinh đẹp, người mình yêu sẽ không còn yêu mình nữa, sự nghiệp của mình cũng sẽ không còn vì thời trang là một sân chơi dành cho cái đẹp. Mình không còn có thể phô diễn phong thái thanh tao, kiêu kì vốn có của mình nữa. Xưởng của mình làm ăn cũng thất bát hơn, vì mình nằm viện khá lâu. Công việc bị dừng lại trong khi thời trang là trận chiến từng ngày và không chờ đợi một ai cả.

Rồi thì tin bạch mã hoàng tử của mình công bố vị hôn thê, chính là cô gái phỉ báng mình hãy tránh xa chồng mới cưới của cô ấy ra, những lời cô ấy nói như thể đã ám vào cuộc đời mình thực sự, tương lai của mình dường như chấp dứt.

Mình làm một cái dây thòng lọng, định treo cổ chết ngay trong xưởng may của mình, thì xuất hiện người đến cứu mình - là quản lý sản xuất của mình, anh chàng với chiếc tạp dề thường xuyên lấm lem dầu máy. Anh ta có dáng người rắn chắc, mái tóc xoăn hơi nâu và đôi mắt màu nâu hổ phách - Nhận một cú tát của anh ta, nhưng mình dường như tỉnh hẳn. Mình òa khóc trong lòng của người đàn ông này, nhưng mình cũng nhận ra mình chết bây giờ để kẻ khác hả hê, thật sự vô cùng không đáng, nửa bên mặt bị tát vẫn còn đau, mình đưa tay ôm mặt trong gương. Mình nảy ra ý tưởng sẽ dùng mạng ren che mặt. Mình chụp một bộ ảnh mà bây giờ mình là nhân vật chính, chiếc ảnh cô gái vẫn cái mũi cao cao hếch lên, đôi môi tô son đỏ đậm,khóe miệng cong lên, đôi mắt nhìn xuống với nửa mặt che mạng và chiếc mũ rộng vành bỗng trở thành biểu tượng của một sự kiên cường không thể khuất phục. Một vẻ đẹp vừa kín vửa hở, vừa e ấp vừa thách thức, bỗng trở thành biểu tượng của phụ nữ quý tộc thời đó. Các thiết kế mũ với mạng che mặt lúc này trở thành xu hướng hot mà các quý cô vô cùng ưa chuộng. Nhiều người biết đến tên tuổi của mình hơn, và mình biến cái mạng che mặt thành biểu tượng của mình. Khi tên tuổi rực rỡ thì cũng là lúc có một ông thương gia đứng tuổi với hàng râu kẽm hơn bạc đến hỏi mua lại công xưởng và thương hiệu của mình. Mình tự đánh giá tai nạn của mình không thể là cái mồi câu khách mãi được và thời trang thì sẽ luôn thay đổi, nên mình đồng ý bán xưởng rồi nhận một hòm tiền vàng.



Mình và anh thợ máy của mình về một đồng quê với cả cánh đồng hoa lavender tím ngắt tuyệt đẹp. Hai đứa mình cưới nhau, mình trong trang phục váy áo của một cô nông dân, đi cào cỏ trên cánh đồng hoa, đi thu hoạch hoa, nhìn trông lôi thôi nhếch nhác thực sự. Nhưng mình không cần dùng mạng che mặt nữa, vì ở đây cũng chẳng có nhiều người .

Tối đến hai vợ chồng đánh xe thồ vào thị trấn chơi, nơi người ta đốt lửa nhảy múa và uống rượu, dưới ánh lửa lập lòe , những người nông dân quanh năm phơi nắng rám da, tàn nhang khắp mặt thì chẳng ai quan tâm đến cái sẹo trên má mình làm gì cả. Dù mình có xấu, họ vẫn mỉm cười chứ không phải ánh mắt kinh sợ.

Mình sinh được hai đứa con, con trai đầu lòng tóc vàng giống mẹ. Sau đấy, cuộc đời mình cứ thế êm đềm trôi cho đến cuối đời. Mình chết trên giường vô cùng thanh thản.

Gọi cột sáng vàng kim, mình hỏi bản thân mình bài học cuộc đời này là gì ? thì nhận được là : không có gì là tuyệt đối xấu cũng không có gì là tuyệt đối đẹp, và những thứ tốt với người khác chưa chắc tốt với mình.

Nếu nhìn lại cả cuộc đời thì thấy mình triển khai màu trắng khá tốt, vì mình có thể làm việc và quản lý cả một công xưởng gồm rất nhiều bộ phận. Nếu màu xanh lá đơn thuần là tình yêu và sự thăng hoa, ngẫu hứng của nghệ thuật thôi thì như thế chưa đủ để quán xuyến cả quá trình sản xuất gồm nhiều công đoạn từ sản xuất, ra mẫu thiết kế, xây dựng hình ảnh và thương mại hóa sản phẩm, nên thấy năng lượng màu trắng hợp lý quá.

Thời điểm thành công là lúc mình treo tấm ảnh với mạng che mặt lên giữa xưởng và mọi người vỗ tay hoan hô, bởi mình đã tận dụng được nghịch cảnh của mình và nổi tiếng ngay cả trên nghịch cảnh đấy, cảm giác lúc đấy là hạnh phúc xúc động phát khóc.Một điều thành công nữa là khi mình quyết định bán công xưởng và về quê sinh sống, lúc này cuộc sống thay đổi 180 độ, không còn sự hào nhoáng xa hoa, nhưng mình không còn ám ảnh về sự xấu xí của mình nữa. Mình nhìn mình theo một khía cạnh khác hơn, mà điều này có được là nhờ anh thợ máy mộc mạc của mình.



Đến cuối đời mình ra đi thanh thản vì cảm thấy đã có một cuộc đời trọn vẹn. Có vẻ như cái khái niệm thành công của siêu thức hơi khoai nên khó nhai. Thành công không phải dễ dàng có được, thành công là một cuộc sống với trải nghiệm trọn vẹn, cao tột đỉnh và khó khăn tột đỉnh chăng?? Nhưng nếu là tiêu chí thành công của mình thì mình thấy cũng không thành công lắm, nếu không có anh chàng thổ kia thì hai đời đấy mình đều chết nghẻo sừ nó rồi.

Tuy nhiên lúc dùng năng lượng thành công này để đi về tương lai thì thấy hơi khó khăn, gọi người đàn ông xuất hiện trong cả hai đời đỡ mình này hỏi xem anh ta có xuất hiện trong đời này của mình không thì thấy chưa xuất hiện, không quen gì. Đi về tương lai rồi lùi về thực tại cũng rất khó mình không đủ lực đi tiếp. Có thấy lờ mờ cảnh mình đang ngồi soạn và duyệt bản thảo, bản thảo này nhiều khả năng là bản thảo sách hơn là kịch bản vì ngôn ngữ khá chau chuốt.tiêu đề CHO TIM viết rõ to, bút danh Túy Âm? Nghe thấy hơi hắc đạo thì phải =)) âm thanh tinh túy, thâm sâu chăng? Không lùi được cảnh, vậy chắc dòng này là dòng không chắc chắn, không đủ lực đi tiếp nữa rồi.

 

3-----Thế nên nhờ chị Lan đi hộ

Đi hộ mình thì chị Lan về một đời trong một bộ lạc xanh blu, và mình là một cô gái blu chính gốc, một blu xanh biếc xanh. Mình có mái tóc dài thướt tha trang phục cũng thướt tha. Mình đang giặt quần áo bên bờ một con sông cũng xanh thật là xanh. Mình bước đi nhẹ nhàng như một cơn gió, đậm chất khí. Mình đi vào làng, bọn trẻ nhỏ quấn quýt lấy chân mình, nhưng mình cũng không lấy gì làm phiền cả, mình giống như là người chăm sóc chính cho những đứa trẻ nơi đây. Mình chưa có con,chưa có người yêu. Trong làng mình rất hay đan lát, dệt vải. Mình hay làm ra những thứ đồ thủ công từ cành cây lá cây, những thứ đồ nhỏ nhỏ xinh xinh. Trong ngôi nhà lá đơn sơ có nhiều cửa sổ của mình, không gian trong nhà mát rượi, dường như là thiên đường táy máy cho bọn nhỏ vì có rất nhiều món đồ chơi nhỏ nhỏ xinh xinh mà mình sáng tạo.

Trong làng mình được mọi người yêu quý rất nhiều nhưng với mình yêu hay ghét mình cũng không để tâm lắm vì mình làm việc của mình thôi và mình rất hòa nhã với tất cả mọi người.



Mình đến nhà trưởng làng mang cho bà những món đồ mình tự làm. Bà trưởng làng có vẻ rất yêu quý mình coi mình như con, nên có những hành động chải tóc xoa đầu hết sức tình cảm.

Mình là đứa một khi làm việc gì sẽ rất để tâm và rất chỉn chu, nên trưởng làng nhắc nhở mình nếu mình để tâm hơn đến trồng trọt và chăn nuôi thì mình sẽ làm tốt hơn người khác. Mình không cự cãi nhưng cũng không để tâm, vì mình chỉ thích làm việc mình làm thôi.

Khi trưởng làng bảo sẽ truyền vị trí lại cho mình, mình đã không đồng ý vì mình biết nếu ở vị trí đấy mình cần có trách nhiệm với rất nhiều người và mình không có thời gian làm việc mình thích, nên mình đã từ chối, để vị trí đấy cho người khác làm. Mình mở trường dạy bọn trẻ làm những thứ đồ mình thích, những món đồ ấy đẹp đến mức nhiều người của các làng khác cũng sang xin về để treo.

Sau này, khi mình già đi, những đứa trẻ mà mình dạy dỗ sau khi đi sang các làng khác làm những món đồ thủ công kia, cũng trở về kế nghiệp mình. Mình chết đi rất thanh thản , không chồng không con, không yêu đương gì ai, nhưng trong lòng thì nhẹ nhàng vì luôn được làm thứ mình thích mà không bị ai trói buộc hay phải trói buộc gì ai.

 

4-----Về một đời thành công gần đây nhất

 



Mình về một đời việt nam, năm 1945, mình sống ở trong Sài Gòn. Mình mở một tiệm may âu hóa, Lúc này, áo dài Việt Nam vẫn là xuông, và chưa có đường chít eo. Nhưng mình thì tạo ra những mẫu áo dài chít eo, để tôn lên đường cong cơ thể. Người ghét mình không ít khi nó mình đú theo tây, làm đĩ cho tây, nên mới làm ra những trang phục ôm sát như thế, thật sự là bán nước bán dân. Thế nhưng mình chẳng mảy may quan tâm đến những lời đấy cho lắm, việc mình mình làm thôi. Và khoảng khắc thành công nhất là khi mình treo chiếc áo dài thêu thiết kế chiết eo ôm sát lên trước cửa hàng khiến mọi người đi qua ai cũng muốn mua, ai cũng muốn mặc nhưng mình không bán, chỉ để treo thôi.

Khách hàng đến mua đồ của tiệm thường là các tiểu thư danh giá, các kiều nữ trong làng giải trí bởi thiết kế vừa tôn đường cong cơ thể, vừa cử động thoải mái, chất liệu thì hảo hạng. Mình luôn chăm chút cho từng đường kim mũi chỉ cho đến những chi tiết nhỏ nhất. Sự cách tân này có sức ảnh hưởng rất lớn nên báo chí, truyền thông để ý rất nhiều, cửa hàng của mình lên báo rất nhiều.Sau đó, các cửa hàng khác thi nhau nhái hàng của mình rất nhiều, tuy giá có thể rẻ hơn một nửa nhưng cửa hàng nhà mình vẫn đông khách dù bán đắt gấp đôi vì chất liệu luôn được mình chọn lọc kĩ lưỡng, hàng thêu tay cũng tinh sảo, mượt mà. Không chỉ tạo ra một cuộc cách mạng cho áo dài tân thời, mình để lại cho con cháu một cửa hàng danh tiếng.

Trong cả hai đời này mình đều tự thân vận động, không hề thấy có bóng dáng người đàn ông mà mình cần để dựa dẫm cả, cách mình làm cách mình triển khai đều là tự thân vận động.

 

5-----Dùng năng lượng thành công phi về tương lai.

 

Thấy mình có một cửa hàng nhỏ, phong cách hơi cổ điển, ấm áp với ánh sáng đèn vàng, trong cửa hàng khách hàng ra vào rất tự nhiên, không có gì là bị soi mói, phong cách trang phục đều mang hơi hướng một chút cổ điển, nữ tính , kín đáo nhưng vẫn vô cùng quyến rũ. Cửa hàng không quá lớn, trên một con phố nhỏ thôi, nhưng độc đáo và khác biệt với phong cách các cửa hàng hiện đại khác. Khách hàng tới đây chủ yếu khách hàng quen, yêu thích sự chỉn chu trong các mẫu thiết kế, và sự vừa vặn và thoải mái với kích cỡ cơ thể hơn.

Mình lùi dòng thì thấy bàn cắt, máy khâu và manocanh trong phòng làm việc ở trong nhà của mình đang làm bây giờ, cầu thang, bàn bếp, ban công, hay phòng tắm, chỗ đọc sách, dường như mọi ngóc ngách trong nhà mình đều là chỗ chụp ảnh studio được. Người chụp ảnh cho mình là em gái ruột của mình, cũng có vẻ hợp lý khi nó là người quản lý fanpage luôn. Trong cách khung hình phong cách hầu như là cổ điển, nữ tính hướng tới phân khúc khách hàng trên 30 tuổi nhiều hơn, hướng tới sự đẳng cấp, chỉn chu, thời thường nhưng vẫn cổ điển và kín đáo.

Mình có mang một chiếc váy sang cho chị bạn, người sẽ định hướng giúp mình làm cách nào để đánh được vào phân khúc khách hàng cao cấp, mà không cần quá cầu kì hoặc phô trương. Vì giá tiền trang phục mình bán hình như chưa bao giờ có khái niệm rẻ. cái này thấy hợp lý quá =))

Mặc dù không hiểu hai đời này liên quan gì đến màu blu, màu gốc của mình. Nhưng thấy tính cách khá giống mình, làm cái gì cũng thích cầu toàn, trang phục ngoài đẹp vẫn luôn ưu tiên sự thoải mái, cảm nhận chất liệu trên bề mặt da, không quan tâm người khác nghĩ gì về mình, dù yêu dù ghét thì cách đối xử của mình không khác nhiều lắm. Vì phép lịch sự và cư xử một cách có học là con người mình, cách cư xử của họ là con người họ. Cũng không thích bon chen chính trị ganh đua trách nhiệm thật, chỉ thích làm cái mình thích thôi, giữa chiến tranh mưa bom áo đạn mà mình vẫn chỉ nghĩ đến việc may váy đẹp là biết chơi ngông đến đâu rồi. Vẫn luôn nghĩ màu blu là màu dưỡng nuôi thì sẽ là một cô nàng sướt mướt lắm, phải yêu đương bi lụy mới phải không ngờ cô chả cần zai, tự cô đã ung dung tự tại quá rồi…

Cũng không biết bước tiếp theo thì mình phải làm gì vì trong khi mình đang nợ đầm đìa, mỗi tháng đáng phải có 10tr tiền lương để ra trả nợ, thì mình lại đang thất nghiệp đây. Cơ mà chắc vì thế siêu thức mới dẫn nhập vào một cái đời dài lê thê mệt mỏi, chắc để nhắc nhở mình, muốn ngon thì vẫn còn khổ nhiều L tự lực cánh sinh, không trông chờ vào ai, đau đầu ghê cơ!

 


Chia sẻ bài viết

Facebook

Bình Luận

Chưa có bình luận nào.

Đọc Thêm