- Bước đầu tiên để làm quen với việc đi về các dòng quá khứ là đi về ký ức tuổi thơ. Có thể đó là ký ức bạn nhớ được, có thể là ký ức mà đến buổi hôm nay bạn mới nhớ ra. Đừng vội kết luận rằng đó chẳng qua là những kỷ niệm ta có thể lục lại chứ không phải nhờ thiền. Bạn sẽ được dẫn về cảnh lúc bạn mới sinh ra đời. Mình chắn rằng hầu như trong chúng ta không ai có thể nhớ được. Bạn có thể đã nghe ba mẹ kể qua khung cảnh lúc đó, cảm xúc của chính cha mẹ bạn. Bạn có thể đã từng xem những tấm ảnh quá khứ. Nhưng cảm xúc của chính bạn lúc đó như thế nào thì hầu như chỉ bạn mới rõ. Hãy trải nghiệm sự kì diệu của thiền.
- Đi về ký ức tuổi thơ bất kỳ
Sau khi xuống cầu thang, mình bước vào một hang tối. Cảm nhận chân đang đi trên nền sỏi ướt, hơi lạnh. Xung quanh hang là những cây dương xỉ , rong rêu bám đầy. Đi tiếp hết hang, khung cảnh thiên nhiên hiện ra trước mắt.
Chân mình đang bước trên cỏ. Cỏ ở đây xanh và cao tận đầu gối. Xa xa là những ngọn núi nhấp nhô, cảm giác mình đang ở trên ngọn đồi cao. Ánh sáng màu vàng ấm áp lan tỏa khắp nơi. Phóng tầm nhìn ra xa mình thấy một cái cây sồi . Rễ cây to mọc lan cả trên đất, tán cây xanh , rộng . Thân cây sần sùi, sờ vào có những rãnh sâu, hơi nhám tay.
Mình chạy lại ôm thân cây, hít thở không khí xung quanh. Cảm nhận khung cảnh bình yên nơi đây. Một lúc sau quay người lại, mình thấy một tia sáng trắng. Tia sáng dần tiến lại và mình cũng hướng về tia sáng ấy. Khi tia sáng và mình hoà lại thì nước mắt trên cơ thể vật lý mình tự nhiên trào ra. Mình khóc nức nở ko sao kìm lại. Cảm giác rất xúc động ko thể diễn tả! Ngừng lại một lúc khi đã ổn định, mình bước vào căn phòng Healing room.
Căn phòng hình tròn, màu trắng, xung quanh ko có gì ngoài một chiếc ghế ở giữa. Mình tiến lại ngồi lên ghế. Chiếc ghế có nệm lót cũng màu trắng rất êm ái. Sau khi ra câu nguyện : ” Xin về ký ức tuổi thơ bất kỳ “. Mình thấy lại mình hồi 3-4 tuổi. Một cô bé đen, ốm, tóc ngang vai. Cô bé mặc bộ đồ bộ , chấm bi, đang ngồi chờ ba đi làm về. Ngôi nhà nhỏ, trước mặt là ti vi trắng đen trên kệ. Bên phải là cầu thang gỗ, đồ vật xung quanh rất ít .
Đổi dòng, cô bé lúc này khoảng 5 tuổi, đang chạy chơi với chị ở bờ ruộng. Hai chị em lội xuống dưới kênh , bắt cá bảy màu. Sình lún sâu tới tận đầu gối vì 2 chị em còn quá nhỏ. Trên người 2 đứa bé bê bết bùn nhưng vẫn cười đùa. Xa xa là những bụi dâu rừng, từng chùm quả chín mọng màu tím. Chị cô bé đang đỡ cô leo lên phía trên bờ lại. Cảm giác lúc này thật bình yên, hạnh phúc.
Đi về cảnh lúc mới sinhThấy mẹ đang mang thai, bụng rất to. Mẹ ngồi trên một chiếc giường trắng cao. Hai chân buông thõng. Đây là nhà bảo sanh, ko phải trong bệnh viện. Cửa sổ nhỏ ngay đầu giường. Cửa chính thì ở phí xa. Phòng nhỏ chỉ có một giường duy nhất. Một chiếc bàn nhỏ cuối giường.
Mình là em bé rất bụ bẫm, đầu thì trọc. Trên người mặc một chiếc áo thun mỏng, phía dưới quấn tả trắng có kim băng. Mình nằm trong nôi nhỏ gần giường, đang ngọ nguậy tay chân, khóc rất to. Cảm giác buồn, cô đơn vì ko đc ai quan tâm. Còn mẹ thì chỉ ngồi đó nhìn nhưng ko bế mình lên. Mặt mẹ rất là buồn. Sao vậy ta? Lúc này trong suy nghĩ của mẹ là : “ Tại sao là con gái, tại sao ko phải là con trai?”. Mất khoảng thời gian rất lâu mẹ mới bế bé lên.
Mặt mẹ trông rất buồn. Tâm trạng mẹ lúc này sao nhỉ? ( Tự nhiên mình bật khóc, tủi thân). Suy nghĩ mẹ hiện lên : sinh con mà chỉ có một mình, ko có chồng theo cũng ko có người thân. Sau khi bình tĩnh lại mình xuất hiện là người vàng kim. Mình gọi cột sáng cho mẹ, tiến lại nắm tay mẹ. Sau khi thấy mẹ mỉm cười, tâm trạng có vẻ ổn định. Mình chuyển cảnh.
Lúc này mình là người vàng kim rút vào trong cơ thể đứa bé. Tay chân vẫn đạp, miệng thì đang bú. Đứa bé ngước nhìn lên chỉ thấy đc nửa gương mặt mẹ. Cảm giác của đứa bé lúc này đã thấy hạnh phúc nhiều rồi !
Về tiền kiếp bất kỳ
Hình ảnh một người đàn ông ở trần , mặc khố bước trên một con đường đầy bùn. Chân trần rất nhớp nháp.
Người đàn ông sống trong một túp lều tranh vách lá đơn sơ. Trước sân có giếng nước. Đồ đạc trong nhà ko có gì cả, chỉ có một tấm phản sát vách. Xung quanh ko có nhà nào khác. Công việc hàng ngày của ông là vào rừng đốn củi. Chiều tối về nhà ra giếng phía trước tắm rửa, rồi làm buổi cơm tối. Cảnh cuối đời ông nằm trên phản, ho rất nhiều ra máu. Ông chết vì lao lực, cô đơn một mình ở góc nhà.
Chưa có bình luận nào.