Mỗi đứa con là một vị thầy của cha mẹ chúng. Bé đến với cuộc đời ta dạy ta rất nhiều thứ, bé giúp ta trưởng thành, giúp ta sống chậm lại, cho ta sự nhẫn nại, mạnh mẽ, cho ta tình yêu thương…
Chàng trai Hỏa,năng lượng Thổ:
Nhờ có con mà ba mẹ cưới được nhau. Nhờ có con mà khối u đang phát triển trong mẹ biến mất. Mang thai con không vất vả lắm, chỉ là những cơn buồn ói và biếng ăn. Sinh con ra hơi khó khăn vì mẹ chuyển dạ quá lâu. Nuôi con lớn là hành trình mẹ học làm mẹ: học cách bồng, cho con bú, chăm sóc trẻ sơ sinh. Học cách nấu ăn dinh dưỡng, học cách nhẫn nãi theo sự phát triển của con vì con biếng ăn và khó ngủ. Cảm ơn con cho mẹ bài học đầu tiên về làm mẹ.
Cô gái Mộc, năng lượng Hỏa:
Mang thai con là niềm hạnh phúc của mẹ, sau 6 tháng dài mòn mỏi đợi chờ. Đầu tiên, vì khối u của mẹ lại có dấu hiệu phát triển. Bác sĩ bảo nên có thai nhanh để có gì thì cũng được hai bé. Thứ hai là ba mẹ cũng mong muốn có thêm một cô con gái. Lần mang thai này xác đinh là lần cuôí, nên từ lúc có ý định mẹ đã đi khám bác sĩ, để canh ngày chủ động sinh con gái. Nhưng chờ mãi 3 tháng cũng không có, mẹ thôi, trai gái gì cũng được. Khi mẹ buông thì con tới một cách tự nhiên như thế!
Niềm vui càng được nhân lên, khi mấy tháng sau siêu âm mẹ biết đó là con gái. Hạnh phúc tràn ngập làm mẹ quên mất một điều: là không có gì đến với mẹ một cách dễ dàng. Thế nên, để nhắc cho mẹ nhớ điều đó thì khi con được 5 tháng, mẹ bị lên một cơn gò. Lúc đầu chỉ âm ỉ, sau đó thì rõ ràng hơn. Mẹ cảm giác không ổn nên bảo ba chở vào bệnh viện.
Sau khi, xem sổ khám thái, đo huyết áp, cân nặng, khai báo các tiền sử bệnh như: có tiểu đường, cao huyết áp, đau bao tử…Thì mẹ được bảo lên giường nằm khám. Mất vài phút sau, bác sĩ trực bảo ba con làm thủ tục nhập viện, vì mẹ có dấu hiệu ra nước ối. Khoảng thời gian từ lúc phát hiện cho tới khi nhập viên cơn đau tăng lên cấp số nhân. Và khoảng cách giữa các cơn gò cũng bắt đầu rút ngắn lại. Càng ngày cảm giác nó càng trầm trọng hơn.
Mẹ được đưa tới phòng sản khoa, một lúc sau bác sĩ trực cấp cứu xuất hiện cùng với sấp hồ sơ trên tay. Ông bảo với mẹ : “Hãy yên tâm, không có gì phải lo đâu, thai cũng 5 tháng. Nếu đau quá thì sinh thôi nha!” . Sau đó, ông ra hiệu cho ba ra ngoài gặp riêng. Đừng, đừng bao giờ đánh lừa linh cảm của một người mẹ. Có gì đó không ổn. Mẹ biết.
Mẹ gọi điện về bên ngoại thông báo tình hình. Nhà ngoại bảo phải chuyển viện lên tuyến trên gấp. Ở Từ Dũ thì yên tâm hơn! Khi ba vào, mẹ hỏi ba có gì nghiêm trọng ko, thì ba chối bảo không – mãi sau này mẹ mới biết, là lúc đó bác sĩ bảo ba ký giấy xác nhận: giữ mẹ không giữ con- Mẹ nói là bên nhà bảo chuyển viện. Ba không đồng ý, vì ba có hỏi rồi nhưng bác sĩ bảo làm thế trong tình trạng này rất nguy hiểm. Mẹ biết mọi người đều lo cho mẹ, không khí không nên căng thẳng, mẹ phải hết sức bình tĩnh.
Khi bên nhà ngoại vào, mẹ bảo là mẹ không chuyển viện vì đang chờ bác sĩ quen - người đã khám cho mẹ từ lúc mang thai con - Hai tiếng nữa bác ấy sẽ tới, dù gì thì bác ấy cũng theo dõi cả quá trình mang thai , nên mình cũng an tâm hơn. Bên ngoại nghe thế thấy cũng hợp lý nên đồng ý chờ. Trong lúc này mẹ đã bắt đầu không còn dung nạp được bất cứ thứ gì vào người, kể cả sữa, cứ ăn hay uống sẽ nôn ra hết. Một lúc, bác Thủy tới – vị bác sĩ quen – sau khi đã xem qua hết hồ sơ. Bác cầm tay mẹ và hỏi:
- Con thấy sao rồi?
- Dạ, con đau lắm bác ơi! Nhưng con xin bác hãy nói cho con biết sự thật. Nếu con sinh bé ra thì xác suất sống là bao nhiêu phần trăm? Con hiện tại rất tỉnh táo.
Khi vừa cất tiếng hỏi thì lý trí bảo: “ thua rồi chả có hy vọng đâu” . Nhưng trái tim vẫn van xin trong tuyệt vọng:” làm ơn hãy nói với con là cứu được…làm ơn..” Mẹ nhớ mãi ánh mắt của vị bác sĩ đó khi nhìn mẹ. Đó chính xác là ánh mắt của sự thương cảm. Bà nói:
- Thế bác sẽ nói thật với con vì bác đã đỡ con lần sinh trước. Bác biết con chịu đựng được. Hiện tại thai con chỉ vừa 5 tháng, giá như 6 tháng thì ổn hơn. Em bé tới tháng này thì phổi chưa hình thành đủ. Xác suất sống gần như không….
Nói rồi, bà nói thêm gì đấy nữa mà tai mẹ ù rồi, thần trí cũng hết tỉnh táo. Nỗi đau này nó còn đau hơn 3 năm trước, khi tỉnh dậy trong phòng hồi sức, mẹ phát hiện ra bác sĩ đã cắt bỏ buồng trứng bên trái. Mẹ bước qua sinh tử nhiều lần rồi, mẹ không sợ chết nhưng con thì không thể. Lúc này đây, mẹ chỉ hiểu một điều rất rõ ràng là chỉ mẹ mới có thể cứu con thôi. Không có ai đưa tay kéo con đâu. Chỉ là mẹ thôi. Cho nên, mẹ không thể gục ngã. Phải mạnh mẽ hơn gấp 100 lần.
Tối đó vì đau nên mẹ hoàn toàn không ngủ, đến sáng y tá vào phòng và bế các bé đi tắm vì mẹ nằm chung phòng với các sản phụ khác. Chị y tá khá trẻ lại hỏi mẹ là: “Em bé đâu, để chị bế đi tắm”. Vì tối qua mẹ mới nhập viện, phần vì mẹ ốm quá nên cô ấy nhầm mẹ đã sinh con ra rồi. Mẹ gượng cười bảo rằng mẹ chưa sinh. Thoáng chút bối rối, cô ấy xin lỗi và bỏ đi. Hôm nay, mẹ cũng không ăn uống gì. Mẹ sống bằng mấy chai đạm và nước biển. Thỉnh thoảng đau quá thì báo y tá vào tiêm giảm đau. Ừ thì là giảm đau, chứ không phải hết đau, nên hầu như lúc nào mẹ cũng trong trạng thái quằn quại. Rồi y tá dìu mẹ ngồi lên xe lăn để đẩy đi siêu âm. Cô bác sĩ siêu âm bảo với mẹ là: “ em bé xinh lắm nha, hoạt bát, chân dài miên man”. Đó như lời động viên mẹ tiếp tục vượt qua cơn đau này để chờ ngày có thể gặp con.
Ngày thứ 3, mẹ gần như đã kiệt sức vì không ăn, không ngủ. Quan trọng là cơn gò sinh mỗi lúc một tăng mà khi mẹ năn nỉ y tá tiêm giảm đau họ ko đồng ý. Họ bảo ko thể tiêm liên tục, tử cung bắt đầu nở 2 cm, máu đã bắt đầu chảy. Bạn bè vào thăm, họ không còn nhận ra nữa khi mới mấy ngày mà mẹ tiều tụy như xác chết. Điều đó cũng dễ hiểu thôi khi mà thể xác và linh hồn bị dày vò cùng một lúc. Mẹ luôn phải đấu tranh chịu đựng, nhưng lúc này mẹ thật không chịu nổi nữa. Mẹ bảo bà ra gặp bác sĩ, mẹ muốn sinh con. Bác sĩ vào nói với mẹ rất ngắn gọn:
- Nếu em hết chịu đựng được nữa, thì tôi sẽ chích thúc giục luôn cho em sinh. Em sẽ không còn phải đau đớn, nhưng như bác Thủy đã có trao đổi. Em bé sẽ không sống được. Em đồng ý thì tôi cho người vào chuyển em đi?
- Thế thôi, bác cho em suy nghĩ thêm một chút rồi em quyết định.
Vâng, quyết định sống còn của một đứa trẻ nằm trong tay mẹ nó. Không từ nào có thể diễn tả được cảm giác lúc ấy ngoài 2 chữ : khốn nạn!
Mẹ đã quyết định, mẹ sẽ không buông tay con. Nếu mình không thể gặp nhau ở thế giới này thì mẹ sẽ cùng đi với con. Không phải mẹ không có trách nhiệm với anh hai, chỉ là mẹ không có nhiều sự lựa chọn. Mẹ không thể thay đổi hoàn cảnh, nhưng mẹ có quyền quyết định cho bản thân mẹ. Và từ lúc ấy mẹ sợ mẹ thiếp đi, mẹ phải thật tỉnh táo. Lỡ mẹ thiếp đi rồi khi mẹ tỉnh dậy, ng ta sẽ mang con đi mất.
Mẹ trước giờ không tin sự tồn tại của Chúa Trời, Phật…vì mẹ thấy họ không hiện hữu. Nếu có, sao họ đối xử với mẹ không công bằng. Nhưng con biết đấy, con người bị đẩy đến sự tuyệt vọng thì còn biết cầu xin ai khác. Lần này, mẹ không xin gì hết cho mẹ. Nếu mẹ sai ở những kiếp trước, để mẹ trả giá hãy cho con sống. Mẹ vừa nguyện cầu vừa đặt tay trên bụng. Rồi mẹ cảm nhận được con đạp. Mẹ cảm nhận được bao tử đang co bóp và đang sôi dữ dội. Rồi mẹ nhận được là mẹ đang bị đau bao tử. Nó rất là rõ ràng và chắc chắn. Mẹ thoát khỏi trạng thái đó, mẹ bảo bà là hãy đi nói bác sĩ là mẹ không đau đẻ. Mẹ bị đau bao tử, hãy cho mẹ thuốc uống.
Bà vội vàng chạy đi. Một lúc sau quay lại cùng 3 vị bác sĩ : 1 vị bác chuyên khoa nội, 1 bác sản khoa và 1 bác nữa mẹ không biết. Vị bác sĩ nội khoa hỏi mẹ:
- Sao em biết em bị đau bao tử. Lúc vào viện em khai em không có tiền sử bị đau bao tử?
- Dạ, em không có tiền sử nhưng giờ em chỉ biết rất rõ ràng là em đau bao tử không phải đau đẻ. Hãy cho em thuốc đau bao tử.
Sau khi nghe mẹ trả lời, vị bác sĩ ấy quay sang trao đổi bằng mắt với 2 vị còn lại rồi rời đi. Nhìn thái độ, mẹ có thể đoán ngay là họ không tin mẹ. Đây chỉ là lời nói mê sảng của một sản phụ không muốn mất con. Nhưng may mắn là ông ta vẫn cho mẹ uống thuốc, chỉ 1 gói Phosphalugel nhưng lạ thay sau khi uống 30 phút mẹ bắt đầu giảm đau. Tối đó ngủ được một chút, sáng ra uống tiếp thì cơn đau gần như giảm hơn 50%, không còn phải chích giảm đau. Và tới tối thì hết đau, mọi thứ đều ổn nên mẹ xin xuất viện.
Thế là qua gia đoạn khó khăn nhất, tiếp theo mẹ phải tuân đúng hướng dẫn của bác sĩ là nằm im chờ tới lúc sinh. Không được đi lại, vì tử cung đã nở 2 cm. Mỗi sáng ba bế mẹ từ lầu xuống dưới nhà, để bà tiện chăm sóc. Chiều ba đi làm về thì ba bế lên lầu lại. Mọi việc cứ thế cho tới 4 tháng sau sinh con. Sau này mẹ mới biết là phụ nữ khi mang thai bị đau bao tử, thì sự co bóp của bao tử cũng tác động trực tiếp vào thành tử cung, tạo ra các cơn gò. Nếu ngày đó, mẹ không phát hiện ra thì cho dù mẹ có sinh con ra, cơn đau vẫn còn đó!
Nhờ con mà mẹ mới biết mẹ mạnh mẽ hơn mẹ tưởng nhiều, nhờ con mẹ mới bắt đầu có đức tin. Mẹ không thờ cúng ai nhưng mẹ đã tin có sự hiện hữu của Đấng tối cao. Họ sẽ không bỏ rơi ai, nếu mình thật sự đặt niềm tin vào.
Cô gái Thủy. Năng lượng Thủy: nhẹ nhàng, ngọt ngào
Khác với chị ba,mang thai con là ngoài mong đợi của ba mẹ.Quyết định giữ lại con thật sự chưa bao giờ là quyết định dễ dàng.Là chấp nhận sự đàm tiếu của những người xung quanh- vì suốt ngày cứ ăn no rồi đẻ - Là đối mặt với cơm áo, gạo tiền nặng nề hơn.Là thời gian,tình cảm phải san sẻ cho anh hai ,cho chị bavà là cả sức khỏe không tốt của chính bản thân mẹ .
Bác sĩ nói mẹ sức khỏe yếu vì lần mang thai trước đây,không phù hợp để mang thai nữa.Và rồi con đến với mẹ.Nhưng dường như mẹ lại bắt đầu bước tiếp với thử thách .
Thật ra lúc đầu ba có chở mẹ lên bệnh viện để mẹ không phải sinh nữa. Nhưng sau đó, ba với mẹ lại quyết định giữ lại vì không thể làm chuyện này. Lúc đó, đi khám thì bác sĩ bảo con yếu.Mẹ phải uống thuốc dưỡng thai.Khi con được 2 tháng thì một tối đang ngủ, mẹ cảm thấy khó thở,muốn ho,nhưng khi ho xong cảm giác rất lạ.Mẹ chạy ra nhà tắm nhìn xuống bàn tay thì toàn là máu tươi.Mẹ rất sợ,ko phải cho mẹ mà cho con.
Sáng hôm sau, mẹ đi bệnh viện 1 mình vì ba phải đi làm. Ngồi nghe bác sĩ tư vấn mà nước mắt mẹ cứ thế trào ra,không kìm lại được. Mẹ đang mang thai nên không thể chụp X-quang,phải đi nội soi mũi,nếu may mắn bị vỡ mạch máu mũi thì có thể loại trừ ko bị lao.Vô phòng nội soi, nhìn bác sĩ cầm thiết bị như cây đũa dài. Ông tiến hành chọc thẳng vào mũi, mà lúc đó mẹ ko sợ. Trong đầu, một lần nữa lại vái trời phật, cho bác sĩ tìm được chổ mạch máu vỡ.Cuối cùng, chắc trời phật cũng thương mẹ con mình.
Nhưng vì đang mang thai bác sĩ ko cho uống kháng sinh, phải chờ cho vết thương tự lành.Mỗi ngày khiđi làm mà lên cơn ho, mẹ phải chạy vào tolet vì ko muốn mọi người thấy máu lại hoảng.Cứ kéo dài như thế đến 2 tháng sau mới hết.
Như hiểu được nỗi vất vả của mẹ,từ ngày sinh con ra,con ko hề quấy,ngủ một giấc tới sáng.Mặt thì lúc nào cũng vui.Đến tháng ăn dặm,mẹ nấu gì con ăn đấy. Ngồi yên trên ghế ăn, chưa bao giờ đòi bế hay ngậm. Và trộm vía,con rất ít bệnh vặt.
Từ ngày có con,mẹ chính chắn hơn rất nhiều.Cảm ơn con cho mẹ sức mạnh để quyết định những việc trước đây nghĩ mẹ cũng ko dám nghĩ tới. Cảm ơn con luôn đồng hành với mẹ trong khoảng thời gian khó khăn nhất.
Chưa có bình luận nào.