Bệnh nhân: Bé 3 tuổi
Bệnh đang mắc phải: Nhiễm liên cầu khuẩn nhóm A
Tình trang: Sốt cao gần 39 độ. Vẫn tỉnh táo nhưng mệt chỉ nằm, không vận động.
Cách thức chữa: Xem timeline để hiểu nguyên nhân bệnh. Tiến hành đặt tay trong thiền và đặt tay trực tiếp bên ngoài.
Thời lượng: 90’ ( 12 / 08/ 2018 )
Một cô gái đang chạy trong rừng vào buổi tối. Quần áo rách nát. Tay chân rướm máu. Phía sau là 1 đám người đuổi theo . Cô chạy ko ngừng nghỉ, rốt cuộc cũng đến được ngôi nhà bí mật trên cây.
- Ta thấy hết cả rồi. Ngươi nghĩ ta ko biết gì sao? Chuyện nhỏ như vậy cũng ko làm xong. Ngày mai ngươi phải trở lại đấy và làm nốt việc mình dở dang.
- Nhưng con ko thể . Họ thấy mặt con rồi
-Ta có cách, ngươi ko cần bận tâm. Việc của ngươi lần này phải làm cho xong nếu ko thì đừng về đây nữa .
Nói đoạn, ông tiến tới bàn lấy 1 lọ thuốc nhỏ và đưa cho cô gái. Cô cầm lấy run rẩy, biết rằng chắc sẽ ko thoát được nên uống liền 1 hơi. Thuốc chảy tới đâu người cô ngứa râm ran tới đó. Lúc sau thì nó đau xé ruột gan. Cô ôm bụng lăn lộn và ngất đi. Tỉnh dậy thấy trời đã sáng. Chủ nhân đứng trước mặt cười mãn nguyện.
- Bây giờ ngươi ko cần lo có người sẽ nhận ra mình nữa. Tới ta còn ko nhìn ra mà.
Nghe đoạn cô hoảng hốt, lấy tay sờ mặt, chạy lại bàn cầm gương lên , nhìn vào đấy thấy phản chiếu gương mặt thanh tao của một cô gái, với dáng mũi cao, đôi mắt tròn xoe . Tóm lại là đẹp hơn cô lúc trước rất nhiều. Nhưng thay vì vui mừng thì trong lòng cô chỉ thấy sợ hãi. Kinh nghiệm rút ra được từ quá trình làm việc trước giờ với chủ nhân thì không có loại độc dược nào là tốt. Nhưng nếu muốn sống tiếp thì khôn hồn đừng thắc mắc. Cô vội vàng bỏ gương xuống, cúi chào chủ nhân, hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ và rời đi. Chân liên tục chạy không ngừng trong khi đầu cô cũng luôn vang lên mệnh lệnh của chủ nhân :" Mình sẽ giết hắn. Mình sẽ làm được, sẽ hoàn thành nhiệm vụ ".
Sau khi cải trang thành thôn nữ , cô đi thẳng tới gia trang nọ, trông bề ngoài rất khang trang, giống chổ quan phủ ở. Cô ngồi xuống gần đấy với gương mặt buồn bã, ai hỏi gì cũng không nói. Mọi người tưởng cô này thần kinh không bình thường nên đứng lại bàn tán, chỉ trỏ 1 lúc rồi thì cũng bỏ đi. Cô cứ ngồi như thế từ sáng tới chiều, lúc thấy kiệu của 1 phu nhân về phủ, cô chạy vội lại, quỳ xuống khóc lóc. Bọn lính gác thấy thế chạy lại kéo ra, được thể cô này còn khóc to hơn. Nghe tiếng ồn ào, phu nhân vén rèm xem xảy ra chuyện gì. Vừa trông thấy thế cô này bèn nói vọng vào: " Phu nhân ơi, cho con xin ở lại phủ với ạ! Con làm việc gì cũng được, miễn có cơm ăn và chỗ ở. Gia đình con ở quê vừa bị thiên tai , chết hết cả, con không còn nơi nương tựa." . Trông thấy cô gái này tuy gương mặt có lem luốc nhưng nét nhìn xinh xắn, dáng người cũng khỏe mạnh. Phần cũng không muốn gây chú ý cho người qua lại nhiều, phu nhân bèn vẫy tay ra hiệu cho bọn lính thả cô ra và cho vào phủ. Trong phủ cô được giao nhiệm vụ quét dọn. Trong lúc làm việc, cô không quên mục đích, ánh mắt lúc nào cũng ko ngừng theo dõi phu nhân và lão gia.
Thời gian sau, cô được phân xuống bếp phụ giúp các công việc lặt vặt. Nhân dịp tỳ nữ phu nhân về quê nên ko xuống bếp lấy thức ăn. Cô may mắn được phân nhiệm vụ lên hầu hạ phu nhân. Không thể bỏ lỡ cơ hội , cô ra chiều hiểu ý và nhanh nhẹ làm vừa lòng chủ. Thấy cô gái này thông minh lại xinh xắn nên phu nhân nhận cô ở lại bên cạnh tạm thời thay cho tỳ nữ cũ.
Ở đây cô có nhiều cơ hội gặp lão gia hơn. Cuối cùng, nhân dịp ông uống quá chén có sai cô pha cho ấm trà. Cô liền lén cho độc dược vào và dâng lên, vừa uống xong không bao lâu thuốc phát tán, lão gia lăn ra chết. Phu nhân hốt hoảng chưa kịp phản ứng thì đã bị cô nhanh chóng khống chế nhét giẻ vào mồm và trói gô tay chân lại. Trong tâm cô ko muốn hại thêm người nào nữa nên mặc dù phu nhân đã biết mặt nhưng cô vẫn quyết định tha cho. Hy vọng sau khi hoàn thành nhiệm vụ, được uống thuốc giải độc thì sẽ không còn ai biết cô gái này từng tồn tại. Xong việc, cô lén ra sau vườn và chạy thoát vào rừng.
Rồi thì đau đớn chấp nhận bản thân cũng chỉ là một quân cờ trong 1 bàn cờ lớn.
Vừa về đến ngôi nhà cây, gặp chủ nhân. Thấy cô hắn bèn lên tiếng :
-Tốt, hoàn thành xong việc rồi nghỉ ngơi đi. Đây có thể là công việc cuối cùng ta giao cho ngươi.
-Chủ nhân, còn thuốc giải?
-Ta ko có, ta thấy diện mạo này cũng được mà, thôi ngươi lui đi.
Không dám nấn ná lâu, mặc dù trong lòng còn rất nhiều câu hỏi. Nhưng hiểu rằng có đôi co với hắn cũng chả được ích lợi gì, chỉ chuốc thêm khổ vào thân .Cô vội cúi chào lui ra. Từ ngày uống thuốc thay đổi diện mạo, trong người cô cảm thấy rất khó chịu như có lửa thiêu đốt. Tay chân thì càng ngày càng nhăn nhúm, có dấu hiệu lão hóa. Tự trong lòng hiểu, cô chắc ko xong rồi, cứ nghĩ chủ nhân có thuốc giải. Ông ta đúng là con người quá độc ác. Mình xả thân giúp hắn ta ko ít việc vậy mà cuối cùng lại đối xử với mình như vậy. Nhưng đối đầu với ông ta là việc ko tưởng. Ông ta dường như có tkhả năng đọc suy nghĩ của người khác.
Cô vừa lững thững đi, trong đầu ko thôi suy nghĩ và buồn bã. Cuối cùng , đôi chân cũng dẫn tới hang động quen thuộc nơi cô ở. Cô nằm trong đấy mệt tới mức ko còn thiết ăn uống . Ngày qua ngày, tóc bắt đầu bạc. Da nhăn nhiều hơn. Sức khỏe tuột dốc. Rồi ko lâu sau, cô chết trong hình hài của 1 bà lão.
Trở về tuổi thơ, lúc cô được 4-5 tuổi, đang chơi trước nhà thì có 1 ông lão đi ngang qua, túm lấy cô bắt đi, ko ai hay biết. Cô thì quá sợ hãi cũng ko dám la. Ông ta mang cô đi rất xa , sâu vào rừng, về tới nơi cư trú, đó là một căn nhà gỗ trên cây cao. Ở đó, cũng có khoảng 5 đứa bằng tuổi cô hoặc lớn hơn chút, đều là con gái. Ông thả cô xuống, cô vội ôm gối ngồi co ro ở góc phòng. Hắn lên giọng dọa nạt:
-Ở đây ngoan ngoãn làm việc và nghe lời thì có thức ăn, chổ ở. Còn ko ta quăng ra ngoài cho thú dữ xé xác.
Mấy bé gái trong đó có cô hốt hoảng cúi gầm mặt xuống miệng lí nhí: "Dạ,chủ nhân ". Nói đoạn ông lấy ra 1 viên thuốc nhỏ hình tròn màu nâu sậm và nhét vào miệng cô gái bắt nuốt và nói tiếp :
- Đây là độc dược ko có thuốc giải. Lúc uống vào cảm giác bình thường. Nhưng mỗi tháng các ngươi sẽ gặp ta để uống thuốc chống phát tán. Nếu ko độc dược lan ra đau đớn xé ruột gan, sống ko bằng chết. Ta ko hù dọa, các ngươi sẽ ko muốn thử cảm giác đó đâu.
Nghe xong đứa bé sợ hãi muốn ngất. Những đứa khác thì cúi đầu dọn dẹp tiếp.Từ đó cô ở ngôi nhà trên cây luôn. Cô được ông ta dạy võ, luyện công rất vất vả. Đứa nào lười biếng hay trốn việc bị phát hiện là tối đó sẽ bị cho ngủ dưới cây, ko cho lên nhà. Mà dưới đó toàn côn trùng, sâu bọ, thú dữ. Nên nếu bị phạt là thức nguyên đêm cầm đuốc vì nếu đuốc tắt mọi chuyện còn kinh khủng hơn. Những đứa phía trên cũng chẳng ngủ đc vì lo cho đứa phía dưới.
Khi tụi nó được 14-15tuổi, ông ta bắt đầu giao việc . Khởi đầu bằng những chuyện đơn giản như đi ăn cắp vặt. Sau đó những món đồ bắt đầu từ từ có giá trị hơn. Tiếp theo, khi lớn hơn tụi nó sẽ làm việc nguy hiểm như bắt cóc người do chủ nhân giao. Cuối cùng là giết người. Những đứa nào làm ko tốt sẽ bị chủ nhân tra tấn rất dã man. Thân thể tụi nó đứa nào cũng đầy sẹo, các vết mới chồng lên cả vết cũ. Những ám ảnh từ tuổi thơ và trong người mang độc dược, ko đứa nào dám chống lại lệnh của ông hoặc bỏ trốn.
Lúc này, khi cả bọn đã trưởng thành. Ngôi nhà trên cây cũng trở nên quá chật chội. Thế nên, mỗi đứa được chọn nơi ở riêng gần đấy . Trên tay đứa nào cũng đeo 1 chiếc vòng. Khi chiếc vòng nóng lên tức là hiệu lệnh của chủ nhân triệu hồi. Lần đầu tiên giết người cũng ko dễ dàng nhưng giết nhiều cũng thành quen. Riêng nó chỉ giết đúng người chủ nhân yêu cầu, cố gắng ko lạm sát người vô tội. Cách thức chọn cái chết cho nạn nhân như thế nào cũng do chủ nhân quyết định : chết ngạt, treo cổ, đâm dao, thuốc độc...Dĩ nhiên, tụi nó cũng không được hỏi lý do.
(Lúc này nhận ra bé - là nhân vật chủ nhân. Mình là cô gái bị điều khiển)
Chuyển qua tìm hiểu nhân vật chủ nhân : Từ nhỏ cũng bị 1 người áo đen bắt cóc về và cho uống độc dược cùng với những đứa con trai khác. Cũng được huấn luyện làm sát thủ. Sau này được giao nhiệm vụ đào tạo những sát thủ mới là nhóm con gái như mình. Đây là 1 hội kín không biết người đứng đầu là ai, chuyên làm việc mờ ám gì. Thuốc độc hay thuốc chống phát tán hằng tháng tụi nó uống cũng là do hội này điều chế, bao gồm cả thuốc thay đổi diện mạo. Nói chính xác thì chủ nhân cũng là quân cờ trong 1 bàn cờ , cũng làm theo lệnh và cũng trúng độc.
Tiến hành đặt tay trong timeline ( mở ra đời này toàn thân mình bị ngứa)
Chữa cho mình :
Trở lại cảnh lần đầu uống độc dược lúc 5 tuổi. Quan sát thấy viên thuốc chạy từ cổ họng->dạ dạy-> tan ra thấm vào máu -> chạy ngược lên tim và bao quanh tim. Đặt tay theo đường đi của thuốc 1 lúc thấy nước dưới chân dâng lên trước. Nước đất dâng tới đầu gối . Sau đó thì nước trời bắt đầu đổ xuống. Nước lên ngấm tới bụng. Bắt đầu thấy nước xung quanh sủi bọt khí và chuyển dần sang màu đen. Nước trời và nước đất ngấm vào tim thì sủi bọt khí mạnh hơn . Nước chuyển đen hơn.
Trở lại cảnh uống thuốc độc lần 2 : thuốc thay đổi diện mạo. Quan sát thuốc vừa uống là lan vào máu chạy ngược lên đầu -> mặt -> vòng xuống vai-> tay ->toàn bộ vùng ngực-> bụng -> chân. Tiến hành đặt tay theo đường đi của thuốc. Tình trạng xảy ra tương tự như lần đầu. Nước đất lên trước và sủi bọt chuyển sang màu đen.
Chữa cho bé: uống 1 lần duy nhất lúc 5 tuổi bị nhóm áo đen bắt. Quan sát thuốc di chuyển tương tự như mình. Tiến hành đặt tay tương tự . Nước trời và nước đất xuất hiện cùng lúc và cũng xảy ra tình trạng tương tự là nước ngấm tới đâu thì vùng nước xung quanh sủi bọt và chuyển sang đen. Có điều nước ngấm chậm hơn mình.
Sau buổi chữa bé bắt đầu hạ sốt. Đặt tay thêm 2 lần nữa thì dừng và bé khỏe trở lại.
Chưa có bình luận nào.